Lâm Sí ra khỏi quán bar nhưng cũng không rời đi ngay mà chỉ ngồi trên băng ghế dài bên ngoài hút thuốc.
Đêm mùa đông lạnh buốt, chẳng bao lâu các khớp tay cậu đã tê cóng, nhưng cậu lại chẳng hề nhận thấy, chỉ trong chốc lát, cột dập tàn thuốc bên cạnh cậu đã chất thêm ba bốn đầu lọc.
Một lát sau, không biết thế nào mà Hi Tử Văn cũng ra khỏi quán bar.
"Cậu làm sao thế?" Hi Tử Văn ngồi phịch xuống bên cạnh, vẻ mặt khó hiểu, tiện tay rút một điếu thuốc từ hộp thuốc của Lâm Sí, "Tôi vừa quay đi không để ý mà cậu đã biến mất, tôi đi tìm An Phỉ, kết quả là cậu ta bị cậu bỏ lại một mình trong phòng VIP, suýt nữa tức phát khóc, cậu ta bảo cậu xem thường mình, còn nói thái độ của cậu tệ lắm."
Sắc mặt Lâm Sí không đổi.
"Xin lỗi cậu ta hộ tôi," Cậu rít một hơi thuốc, thản nhiên nói, "Hôm nay tôi thật sự không có tâm trạng."
"Sao lại không có tâm trạng?"
Hi Tử Văn thấy lạ, nhìn nghiêng mặt Lâm Sí, "Lúc nãy uống cà phê còn thấy cậu vui vẻ lắm mà."
Lâm Sí không đáp, chỉ khẽ vuốt ve chiếc vòng trên cổ tay.
Đây cũng là món quà Lý Đình Ngôn tặng cậu, khi lang thang khắp căn biệt thự lớn của anh, cậu đã thấy những món đồ sưu tầm thuộc về Lý Đình Ngôn.
Chiếc vòng tay hình rắn này là do Lý Đình Ngôn tự thiết kế năm mười sáu tuổi, vẫn luôn được giữ kỹ trong hộp thủy tinh, thân rắn uốn lượn khảm những viên đá quý xanh lam đậm nhỏ li ti, phản chiếu ánh sáng âm u như vảy rắn.
Cậu tiện miệng khen một câu "thích", vậy là Lý Đình Ngôn mở hộp ra, cứ thế đeo vào tay cậu.
Hôm nay lúc rời khỏi nhà Lý Đình Ngôn, cậu quên không tháo chiếc vòng này ra.
Nhưng giờ đây, khi ngồi trong gió đêm vuốt nhẹ cổ tay, cậu cũng chẳng rõ là mình thật sự quên hay là không nỡ.
Hi Tử Văn chờ mãi không thấy Lâm Sí đáp lời, càng thêm khó hiểu, huých vai cậu một cái: "Có tâm sự à?"
Cậu ta phủi tàn thuốc vào cột dập lửa bên cạnh, chẳng suy nghĩ nhiều.
Trong mắt cậu ta, Lâm Sí cũng vô tâm vô phổi, sống là để lên giường với hết những mỹ nhân thuận mắt trên đời, cứ thế phong lưu vui vẻ đến già, cuối cùng yên nghỉ chết già giữa rừng hoa.
Nhưng nhìn Lâm Sí từ trên xuống dưới một lượt, lại nhớ tới việc dạo này cậu chẳng thấy xuất hiện ở bất kỳ tụ điểm ăn chơi nào, đột nhiên cậu ta nảy ra một suy đoán, ánh mắt trở nên nghiêm trọng.
"Cậu…" Hi Tử Văn thận trọng dò xét Lâm Sí, thậm chí còn hơi dè dặt, "Chẳng lẽ chơi bời quá đà, cơ thể có vấn đề rồi đấy chứ… còn trẻ mà đã hư thận rồi?"
Lâm Sí đang thất thần, nhưng không điếc, nghe thấy hai chữ "hư thận" thì suýt chút nữa phun cả ngụm máu ra.
"Đm cậu…"
Cậu bất lực nhìn Hi Tử Văn: "Đầu óc cậu có vấn đề à? Cậu mới là người hư thận ấy, tôi khỏe như trâu."
Nghĩ vậy vẫn chưa nguôi giận, cậu lại đá cho Hi Tử Văn một cái.
Hi Tử Văn cũng không giận, vỗ vỗ quần, chỉ cần anh em không có chuyện gì thì mấy lời đùa vớ vẩn cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tình cảm.
"Thế rốt cuộc là sao?" Cậu ta ngậm điếu thuốc, "Tu tâm dưỡng tính rồi à?"
"Ha."
Lâm Sí cười khẩy: "Tôi mà tu tâm dưỡng tính á, chắc phải đợi đến kiếp sau."
Nhưng câu hỏi của Hi Tử Văn lại như một cái búa nhỏ gõ lên ngực cậu.
Phải rồi, rốt cuộc là vì sao?
Cậu với Lý Đình Ngôn chỉ là mối quan hệ thể xác, bất cứ lúc nào cũng có thể dừng lại, cậu vốn đã định buông tay, sáng nay còn chủ động rời khỏi nhà anh sớm, chỉ cần một cuộc điện thoại là có thể kết thúc mọi thứ, không còn gì ràng buộc cậu nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!