Ăn tối xong, Lâm Sí theo Hi Tử Văn đến quán bar.
Hi Tử Văn gọi mấy cú điện thoại, chỗ bàn của bọn họ lập tức chen chúc một đám người náo nhiệt hẳn lên, có nhiều gương mặt Lâm Sí rất quen, không thể nói là thân thiết, nhưng cũng chẳng xa lạ, thường xuyên gặp nhau ở tiệc tùng hay quán bar, thậm chí cả trong môi trường công việc.
Trong những dịp như thế này, Lâm Sí lúc nào cũng là tiêu điểm của mọi ánh nhìn.
Danh tiếng của cậu trong giới gay chẳng kém gì khi cậu xuất hiện trên sàn catwalk.
Chiều cao 1m84, khuôn mặt đẹp đến mức khiến người ta ngẩn ngơ, dáng người cân đối, thân hình cao ráo, từ đầu đến chân không chỗ nào không hoàn mỹ, ngay cả phong độ trên giường cũng chẳng có gì để chê, ngoại trừ việc mắt nhìn người hơi quá kén chọn thì gần như không thể tìm ra khuyết điểm nào.
Ngay cả sự kiêu ngạo của cậu cũng từng được ca ngợi, đẹp như Lâm Sí thì khó tính một chút đã sao, sự lạnh nhạt, hờ hững của cậu chẳng khác gì những viên ngọc khảm trên vương miện, khiến người khác không thể không bị hấp dẫn mà lại gần.
Đám bot nhỏ xinh trong giới luôn ngo ngoe rục rịch, thậm chí còn cá cược với nhau, coi Lâm Sí như một chiến tích để tranh đoạt, thu phục được Lâm Sí cũng giống như đeo lên mình một chiếc huy chương lấp lánh, đủ để chứng minh sức hút của bản thân.
"Buổi tụ họp tối nay hơn nửa là vì cậu đấy, vừa nghe cậu sẽ tới, yêu ma quỷ quái khắp nơi đều xuất hiện," Hi Tử Văn khoác vai Lâm Sí, ghé sát tai cậu cười cợt trêu chọc, "Dạo này cậu không có mặt, biết có biết bao nhiêu người sắp chết khô rồi không? Bao nhiêu người lén chửi cậu bị hồ ly tinh nào giữ lại, chỉ hận không thể xé xác người đó."
Lâm Sí khẽ bật cười.
Hồ ly tinh?
Trong đầu cậu hiện lên khuôn mặt lạnh lùng, anh tuấn của Lý Đình Ngôn.
Cậu nghĩ, nếu Lý Đình Ngôn có mặt ở đây, đám người ồn ào trước mắt này đừng nói là xé, chắc đánh nhau giành giật anh còn hợp lý hơn.
Cậu chậm rãi nhấp rượu, không đáp lời Hi Tử Văn.
Lâu rồi không đến mấy chỗ như thế này nên cậu cũng thấy hứng thú, đung đưa cơ thể theo nhạc, ánh mắt lơ đãng đảo quanh những người trước mặt.
Hi Tử Văn cũng cầm ly rượu, ánh đèn mờ mờ ảo ảo trong quán bar hắt lên mặt, khuôn mặt tuấn tú sáng sủa của cậu ta trông có phần tà khí.
Thế nhưng cậu ta lại than thở với Lâm Sí: "Đừng nói là cậu, thật ra cũng lâu lắm rồi tôi chưa ra ngoài chơi, lần trước mãi mới tụ tập được một nhóm, đang chơi thì bị ông anh gọi đi họp, không đi thì bị cắt tiền tiêu vặt, còn định tịch thu cả du thuyền của tôi, má nó, cuộc đời tôi chưa bao giờ chịu uất ức thế này. Anh ấy còn là anh ruột tôi không vậy?"
Nghĩ đến lại thấy khó chịu, mặt tuấn tú của cậu ta đen sầm lại.
Lâm Sí chẳng hề đồng cảm, "Cậu đã đồng ý về công ty làm việc thì nên biết sẽ có ngày đó, với lại như vậy cũng tốt, anh cậu thật lòng muốn tốt cho cậu thôi."
Hai người đang trò chuyện thì bất ngờ có người chen ngang.
"Anh Văn, đây này là ai thế?"
Hai người đồng thời dừng lại, quay đầu nhìn, một chàng trai mảnh khảnh chẳng biết từ lúc nào đã chen qua đám đông, đứng sau chỗ ngồi của họ, đầy hứng thú nhìn về phía này.
Chàng trai ấy rất đẹp, dáng người không cao bằng Lâm Sí nhưng cũng không thấp, eo thon chân dài, mặc một chiếc áo sơ mi ngắn bên trong áo len, mơ hồ để lộ đường cong eo thon gợi cảm, đôi mắt cậu ta hệt như mắt mèo, vừa tinh ranh vừa ngây thơ, khóe mắt còn dán vài viên pha lê lấp lánh.
Cậu ta vô cùng nổi bật giữa đám người, gương mặt mang sẵn một vẻ kiêu ngạo như quen được người ta săn đón.
Thế nhưng giờ đây lại rất có hứng thú nhìn Lâm Sí, còn chủ động sáp lại gần, tự nhiên giới thiệu bản thân: "Chào anh, em là An Phỉ, là chữ "Phỉ" trong "văn tài phi phàm". Em là bạn của anh Văn, từng gặp nhau trong một sự kiện."
Hi Tử Văn nhướn mày.
Cậu ta đâu có mất trí nhớ, tất nhiên nhớ ra ngay đây là ai, là một hot boy mạng mà cậu ta từng quen trong lễ khai trương cửa hàng của bạn, tuy không phải gu của cậu ta, nhưng nhà cậu này có điều kiện, lượng fan cũng nhiều, hơn nữa công ty của cậu ta lại kinh doanh mỹ phẩm nên cũng tiện tay trao đổi liên lạc.
Nhưng mà… Hi Tử Văn khẽ nhếch môi cười, đây đúng là kiểu mà Lâm Sí thích.
Cậu ta dùng khuỷu tay thúc nhẹ Lâm Sí, bật cười trêu chọc rồi thay cả hai giới thiệu với nhau.
Cậu ta nói với Lâm Sí: "An Phỉ là blogger mảng mỹ phẩm, nổi tiếng lắm, còn là học sinh giỏi đấy, bây giờ đang học ở đại học D, tính tình cũng tốt, rất hoạt bát."
Rồi cậu ta lại quay sang An Phỉ, ánh mắt tràn đầy ý cười: "Lâm Sí thì khỏi cần giới thiệu nhỉ, anh nhớ lần trước trong sự kiện, em chỉ vào poster của Lâm Sí rồi bảo cậu ta đẹp trai, còn nhờ anh dẫn Lâm Sí ra cho em gặp mà."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!