Chương 32: Quán bar.

Khoảnh khắc ấy, không khí trong phòng ăn bỗng chốc yên ắng lạ thường.

Sắc mặt của Lý Đình Ngôn cũng trầm xuống rõ rệt.

"Cậu muốn dọn ra ngoài?" Anh nhìn Lâm Sí, "Tại sao, ở đây cậu thấy không thoải mái à, hay có ai trong nhà thất lễ với cậu?"

Anh nói với giọng rất bình thường.

Nhưng lại khiến người giúp việc trong phòng ăn lập tức trở nên nghiêm túc hơn hẳn.

"Không có đâu," Lâm Sí vội lắc đầu, đang yên đang lành không thể làm ảnh hưởng tới người khác, cậu mân mê chiếc nĩa bạc trong tay, cụp mắt xuống như đang lơ đãng, không muốn đối diện ánh mắt anh: "Cũng chẳng có lý do gì đặc biệt, ban đầu tôi đến là để dưỡng bệnh, giờ khỏi bệnh rồi thì tất nhiên nên về nhà mình thôi."

Lý Đình Ngôn lại càng cau mày.

Anh cũng đặt đũa xuống, đôi đũa kim loại chạm vào chén sứ phát ra tiếng vang nhỏ giòn tan.

"Cậu mới ở đây có bốn, năm ngày, không cần vội như thế," Giọng anh vẫn rất bình thản, "Mới hôm kia cậu còn sốt tới 39 độ, cơ thể cần nghỉ ngơi thêm, ở lại vài hôm cũng tốt."

"Không cần đâu."

Lâm Sí từ chối rất nhanh.

Cậu biết Lý Đình Ngôn nhìn thì có vẻ trầm tĩnh, nhưng thật ra lại cực kỳ cố chấp, nếu không có lý do chính đáng, anh sẽ tìm đủ cách để khiến cậu không đi được.

Cậu cười: "Thật ra là do tôi thôi." Cậu cười trông rất đáng yêu, không hề có chút u ám nào, vẻ mặt ung dung, phong lưu như đang trêu đùa với Lý Đình Ngôn, "Nói thật thì nhà anh rộng quá, ở lâu tôi lại thấy hơi sợ, đôi lúc còn thấy trống trải, tôi vẫn quen sống trong cái tổ nhỏ của mình hơn."

Cậu đưa tay ra, ra hiệu cho anh đừng nói tiếp.

"Tôi nói thật đấy, không phải nhà anh không tốt đâu, mấy ngày tôi ở đây được chăm sóc chu đáo, bếp còn mỗi ngày đổi món ba bữa cho tôi. Nhưng vốn dĩ tôi không quen ở nhờ nhà người khác, anh hiểu mà, tôi còn làm người mẫu, ăn ngon quá cũng dễ tăng cân lắm."

Câu cuối thì đúng là thật lòng.

Lâm Sí còn cúi xuống, ngắt nhẹ cái eo vẫn phẳng lì không chút mỡ của mình.

"Nếu tôi béo lên thì sẽ mất việc, chuyện đó không đùa được đâu."

Cậu nói đùa.

Lý do này rất hợp tình hợp lý.

Lý Đình Ngôn im lặng uống một ngụm hồng trà, trong lòng lại thầm nghĩ, chẳng lẽ anh còn không nuôi nổi một Lâm Sí sao?

Nhưng anh biết nói vậy là không phải, nên đành giữ lại trong lòng.

Anh lặng lẽ cụp mắt uống trà, không trả lời ngay.

Anh vẫn nhớ rõ hình ảnh mấy ngày trước Lâm Sí sốt cao đỏ bừng cả mặt, mệt mỏi tựa vào lòng anh, ho cũng cố nén lại, nhưng vẫn áp trán nóng hổi lên cổ anh.

"Vậy ở lại thêm vài hôm nữa đi." Lý Đình Ngôn từ tốn nói, "Ở đến cuối tuần, chủ nhật tôi đưa cậu về."

Lâm Sí nhìn vào mắt anh, chiếc nĩa bạc xoay nhẹ trong tay, cậu thấy rõ sự quan tâm trong mắt anh, có một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu gần như đã mềm lòng.

Nhưng rồi cậu nhanh chóng lắc đầu.

"Không được."

Giọng cậu kiên định: "Ngày mai tôi bắt đầu đi làm lại rồi, chiều nay cũng có hẹn với một người bạn, tối nay tôi sẽ không về."

Nói đến mức đó rồi, tức là ý của Lâm Sí đã rất kiên quyết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!