Lâm Sí ở nhà Lý Đình Ngôn mấy ngày liền, cũng không biết có phải do quá tự tin vào thể chất của mình không mà quả nhiên hôm sau cậu sốt cao, thậm chí còn bị phản ứng tiêu hóa.
Bác sĩ đến khám cho cậu mấy lần, ân cần dặn dò về tình trạng của cậu: "Thói quen sinh hoạt thường ngày của cậu hình như không được lành mạnh cho lắm, đừng thường xuyên thức khuya, cũng đừng tập thể dục hay làm việc với cường độ quá cao, ăn uống phải chú ý cân bằng dinh dưỡng."
Lâm Sí cũng chẳng hiểu sao bác sĩ lại biết.
Nhưng vị bác sĩ là một người phụ nữ trung niên khoảng bốn năm mươi tuổi, khuôn mặt nghiêm nghị, ánh mắt lại hiền hòa, xưa nay cậu không chống đỡ nổi kiểu người phụ nữ như vậy, bởi vì họ khiến cậu nghĩ đến mẹ ruột của mình, đành phải gật đầu như gà mổ thóc.
Lý Đình Ngôn ngồi bên cạnh nghe thấy, không nhịn được bật cười.
Anh sắp phải đến công ty, nhưng vẫn cố tình ghé qua phòng Lâm Sí ngồi một lát, trông chừng cậu uống thuốc.
Lúc này Lâm Sí mới biết, phòng của cậu và Lý Đình Ngôn thực ra có một hành lang nhỏ thông nhau.
Đợi Lý Đình Ngôn và bác sĩ rời đi rồi, cậu liền lượn lờ quanh phòng vì cũng chẳng có việc gì làm, vừa ăn bánh ngọt vừa trò chuyện với nhân viên tên là Nghiêm Lệ mà cậu đã gặp từ ngày đầu tiên.
Cậu hỏi Nghiêm Lệ: "Phòng của tôi với phòng của Lý Đình Ngôn sao lại có hành lang nối liền vậy, nhà thiết kế nghĩ gì vậy không biết, chẳng phải rất không an toàn à?" Không biết đang nghĩ đến chuyện gì, khóe miệng cậu khẽ nhếch lên, "Cũng may là tôi đấy, nếu đổi thành người khác ở đây, nửa đêm mà lén tấn công anh ấy thì sao?"
Nghiêm Lệ ngạc nhiên liếc nhìn Lâm Sí một cái.
Thật ra nhân viên như họ cũng đã đoán già đoán non về thân phận của cậu từ lâu, nhưng ai nấy đều cẩn thận giữ mồm giữ miệng, không dám nói gì, chỉ âm thầm tám chuyện vài câu sau lưng.
Cô cũng đã làm việc ở đây vài năm, biết rõ Lý Đình Ngôn tuyệt đối là người giữ mình trong sạch, xung quanh đừng nói là bạn trai, bạn gái cũng không có, vậy mà hôm đó lại ôm Lâm Sí đi thẳng vào nhà, khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Thế mà người đang ngồi trên ghế sofa ăn bánh kia lại hoàn toàn không tự nhận thức được, chẳng hề biết mình đặc biệt cỡ nào.
Nghiêm Lệ khẽ ho một tiếng, nghĩ đến môi trường làm việc tốt đẹp và mức lương hậu hĩnh của mình, bèn nghiêm túc, có trách nhiệm trả lời câu hỏi của Lâm Sí.
"Vì căn phòng đó ban đầu vốn là để dành cho một vị chủ nhân khác," Cô mỉm cười, cố tình không nói ra hai chữ "bà chủ", "Lúc thiết kế, nhà thiết kế đã tính đến chuyện vợ chồng vừa cần sống chung vừa cần có không gian riêng, nên cậu đừng lo lắng chuyện đó."
Lâm Sí suýt thì bị nghẹn bởi miếng bánh đậu phộng, cậu ho dữ dội hơn, còn chủ động lùi vào sâu bên trong để tránh ảnh hưởng đến Nghiêm Lệ.
"Không phải, anh ấy…" Lâm Sí mãi mới ngừng ho được, nhưng vẫn hơi ngượng, lẩm bẩm, "Vậy anh ấy để tôi ở phòng đó làm gì?"
Tuy… đúng là cậu có làm vài chuyện giống như "vị chủ nhân khác" thật, nhưng ở căn phòng này thì vẫn thấy không hợp lý.
Nghiêm Lệ vẫn giữ phong thái chuẩn mực, trả lời ngay.
"Đó là sắp xếp của anh Lý, chắc chắn đã có chủ ý riêng." Cô dịu giọng nói, "Trước đây phòng đó chưa từng có ai sử dụng, bạn bè của anh Lý tới đây đều ở phòng dành cho khách nên đồ đạc trong phòng đó đều là mới hoàn toàn, xin cậu Lâm cứ yên tâm."
Lâm Sí không ngốc, nghe cũng hiểu ý cô là Lý Đình Ngôn chưa từng đưa ai về nhà.
Cậu im lặng uống thêm một ngụm nước.
Cậu thầm nghĩ, mấy chuyện này còn cần cô giải thích với tôi sao, lần đầu tiên của Lý Đình Ngôn là dành cho tôi đấy, anh ấy còn dẫn ai về được nữa.
Nhưng càng nghĩ, cậu lại càng thấy buồn cười.
Thế mà khi cúi người với lấy một cái bánh trà xanh, Lâm Sí chợt khựng lại.
Cậu trầm ngâm nghĩ, nếu bạn bè của Lý Đình Ngôn từng đến đây, thậm chí còn ở lại, vậy Hứa Mục chắc cũng từng đến rồi nhỉ?
Lý Đình Ngôn thật sự chỉ để anh ta ở phòng cho khách thôi sao?
Đúng là người không dễ dàng vượt qua ranh giới.
Lâm Sí nhét một chiếc bánh trà xanh vào miệng, chậm rãi nghĩ ngợi, cũng không biết là Lý Đình Ngôn cố ý giữ khoảng cách để tránh hiểu lầm hay chỉ đơn thuần là không nghĩ tới chuyện đó.
Nhưng cậu lại mau chóng tự cảnh tỉnh, cậu nghĩ mấy chuyện này làm gì cơ chứ...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!