Tối hôm đó, Lâm Sí và Lý Đình Ngôn tạm ngủ cùng nhau trên chiếc giường mục nát này.
Lâm Sí đã mệt mỏi cả một ngày, chẳng mấy chốc đã thiếp đi, đầu rúc vào cổ Lý Đình Ngôn, không lâu sau đã bắt đầu khẽ ngáy.
Lý Đình Ngôn một tay ôm cậu, tay kia vẫn còn phải trả lời công việc cho trợ lý.
Vì anh đến đây gấp nên nhiều công việc đã sắp xếp trước đó đều phải dời lịch hoặc giao lại cho cấp dưới xử lý.
Trăng sáng sao thưa, đêm ở huyện Xương Ngọc quả thật lạnh lẽo, các đốt ngón tay anh tê cứng cả lại, chỉ có Lâm Sí trong vòng tay là ấm, như con mèo nhỏ rúc sát bên cổ anh.
Anh vừa gõ chữ vừa theo bản năng hôn lên tóc Lâm Sí mỗi khi cậu khẽ trở mình.
Trợ lý bị ép tăng ca mặt đen như mây giông, u oán bốc lên ngùn ngụt.
Nhưng nghĩ đến khoản tiền thưởng béo bở, cô lại nghiến răng chịu đựng.
Khi tắt giao diện liên lạc, cô quay sang đẩy trợ lý Tiểu Cao đang thức đêm cùng mình, vừa gõ bàn phím vừa tám chuyện: "Này, cô nói xem, có phải sếp chúng ta cuối cùng cũng thoát khỏi kiếp FA ngàn năm không? Tôi nghe Tiểu Trần nói dạo này sếp hay ra ngoài hẹn hò, lần nào cũng là với cái cậu người mẫu đó, lần này cũng không biết bên cậu ta có chuyện gì mà sếp đích thân chạy đến cái thị trấn nhỏ chim không thèm ỉa này để theo đuổi người ta nữa, wow… Dù tôi có hận tăng ca thì cũng thấy lãng mạn ghê.
Có khi nào chúng ta sắp có bà chủ không?"
Tiểu Trần chính là thư ký không có mặt ở đây.
Bọn họ là nhóm thân cận nhất của Lý Đình Ngôn, nắm rõ lịch trình của anh hơn ai hết, nhưng lại không thể buôn chuyện với người khác trong tập đoàn, đành phải tám tin nội bộ với nhau.
Tiểu Cao chỉ biết bất lực trợn mắt với cô, gương mặt của chị đại viết rõ "Tôi không cần tám chuyện, tôi chỉ muốn cho nổ banh cái tòa nhà này thôi".
Nhưng cuối cùng cô vẫn trả lời câu hỏi của trợ lý nhỏ.
"Biết đâu đấy," Cô lật mấy tập tài liệu trong tay, "Tuy sếp chúng ta là một người đẹp trai có nhân phẩm tốt, nhưng mấy người giàu như họ thì thật lòng được với ai, thích thì nâng người ta lên như báu vật, mà không thích thì đá đi chẳng thương tiếc."
"Trước khi tôi nhảy việc đến đây cũng từng theo một tay thiếu gia ăn chơi, yêu một nữ minh tinh chết đi sống lại, gây chuyện um trời, cuối cùng cũng chẳng đấu lại được gia đình, ngoan ngoãn chia tay rồi cưới một người vợ môn đăng hộ đối. Cô nhìn lại sếp nhà mình đi, trông anh ấy giống kiểu người đắm chìm trong tình yêu lắm sao?"
Lý Đình Ngôn tuy được tiếng là một ông chủ khá tốt, nhưng dáng vẻ bề ngoài ôn hòa, bên trong giấu dao kia, chỉ cần nghĩ đến thôi cô đã rùng mình.
Cô thật sự không thể tưởng tượng nổi ai có thể thu phục được một đại Phật như vậy, lại càng không biết ai có thể khiến Lý Đình Ngôn động lòng phàm tục.
Thế nên cuối cùng cô chỉ biết tổng kết: "Đừng lo chuyện bao đồng nữa, trên đời làm gì có nhiều chuyện cổ tích cô bé Lọ Lem bay lên cành cao. Lo mà để tâm đến phúc lợi quý này thì hơn."Lâm Sí ngủ một mạch đến sáng, hoàn toàn không hay biết mình đã bị người ta tám chuyện suốt cả đêm.
Lúc cậu dậy vẫn còn ngơ ngác, lảo đảo đi một vòng quanh nhà, nhưng không thấy bóng dáng Lý Đình Ngôn đâu.
Đến khi rửa mặt xong ra ngoài mới thấy Lý Đình Ngôn đang đứng trong sân nói chuyện với ai đó, người đàn ông đối diện nhìn cũng quen quen, là thư ký của Lý Đình Ngôn.
Ồ.
Vị này thích nghi nhanh thật, mới đó mà đã ngồi nói chuyện công việc trong cái sân nhỏ nát bét của cậu rồi.
Lâm Sí cầm khăn lau cằm, mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình mua tạm, chân đi đôi dép lông to tổ chảng mà dì hàng xóm cho, ngoài gương mặt ra, cậu chẳng còn chút dáng vẻ nào của một người mẫu danh tiếng trên sàn diễn.
Cậu đứng nhìn một lúc, đến khi thư ký Tiểu Trần đang nói chuyện với Lý Đình Ngôn chú ý thấy cậu, vội vàng nói gì đó với Lý Đình Ngôn.
Lý Đình Ngôn quay đầu lại, lập tức đi về phía cậu.
Tiểu Trần thức thời rút lui.
"Dậy rồi à?" Lý Đình Ngôn hỏi, "Tôi tưởng cậu còn ngủ thêm chốc nữa."
"Ừm."
Lâm Sí vỗ lên mặt, cố làm mình tỉnh táo: "Không ngủ nữa, tôi đặt báo thức rồi, dù sao sáng nay cũng là lễ tiễn biệt của Lâm Triệu Phong, tôi không thể đến trễ quá."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!