Lâm Sí gãi mặt, cũng không biết nên giải thích với Lý Đình Ngôn thế nào.
Gia đình chắp vá của bọn họ quan hệ thực sự rất phức tạp.
Đúng là cậu có lòng tốt, nhưng cũng không phải ai cũng sẵn lòng giúp đỡ một cách vô điều kiện.
Lâm Triệu Phong và cậu sớm đã như người xa lạ, chút tình cảm cha con từng có cũng đã bị mài mòn hết trong những năm tháng chửi rủa cùng bạo lực.
Thế mà vừa rồi ở bệnh viện, khi nhìn người đang nằm trên giường bệnh, điều cậu nhớ đến lại là dáng vẻ huy hoàng một thời của Lâm Triệu Phong.
Năm ấy ông ta vẫn còn trẻ, khoảng độ ngoài ba mươi, gương mặt khôi ngô hào phóng, đi đường lưng luôn thẳng tắp, vừa bước vào nhà là bế cậu lên ngay.
Khi ấy, ông ta vẫn còn là hình mẫu lý tưởng trong miệng hàng xóm láng giềng, là "may mắn" mà nhà cậu có được.
Lâm Sí thở dài, nhìn Lý Đình Ngôn qua gương, nhẹ nhàng vạch trần thân thế của mình.
"Thật ra Lâm Triệu Phong với tôi không có quan hệ huyết thống, nhưng trước khi tôi mười tuổi, đúng là ông ta đã nuôi dạy tôi rất tận tâm. Nên bây giờ ông ta sắp đi rồi, tôi vẫn sẽ tiễn ông ta đoạn đường cuối."
Mà cũng chỉ đến thế thôi.
Trở về lòng đất mẹ, khép lại một kiếp người.
Đó là chút lòng thương cuối cùng cậu dành cho Lâm Triệu Phong.
Nghe câu đó, bàn tay Lý Đình Ngôn đang lau mặt cũng khựng lại, kinh ngạc quay đầu nhìn Lâm Sí.
Dưới ánh đèn, gương mặt Lâm Sí được bao phủ bởi ánh sáng mờ ảo, trông như một tác phẩm nghệ thuật bẩm sinh, từng nét đều được tô vẽ tỉ mỉ.
Gương mặt này đúng là không giống Lâm Triệu Phong chút nào.
Lâm Sí cười nhẹ, nói với Lý Đình Ngôn: "Không ngờ phải không, thật ra tôi mồ côi cha từ khi còn trong bụng mẹ, ba ruột tôi đã qua đời trước khi tôi chào đời rồi."Lý Đình Ngôn rửa mặt xong, hai người cùng nằm lên chiếc giường cứng ngắc không mấy thoải mái của Lâm Sí.
Dù căn phòng đơn sơ, nhưng đồ nội thất lại khá rộng rãi, một chiếc giường đủ cho hai người đàn ông trưởng thành nằm cũng dư dả.
Chỉ có điều phòng của Lâm Sí không có điều hòa, đang là mùa đông lạnh đến mức nước cũng đóng băng, chỉ có thể giữ ấm bằng chăn bông.
Lâm Sí thì không sao hết.
Dù đã quen với cuộc sống xa hoa trong giới thời trang, nhưng vốn dĩ cậu bước ra từ ngôi nhà cũ nát này, nên bản chất vẫn không thiếu khả năng thích nghi.
Nhưng Lý Đình Ngôn thì không giống thế.
Lâm Sí nhìn gương mặt lạnh lùng cao quý của Lý Đình Ngôn, nghĩ bẩm có lẽ khổ cực nhất mà vị thiếu gia này từng nếm trải là mấy chuyến leo núi ngoài trời thôi…
Cậu mím môi cười nhẹ rồi cuộn mình trong chăn, chui vào lòng Lý Đình Ngôn.
"Hôm nay anh đành chịu khó ngủ với tôi vậy, hai ta nằm dịch vào thì ấm hơn."
Cả người Lâm Sí chui vào lòng Lý Đình Ngôn, để anh ôm trọn lấy mình.
Trên người cậu có mùi xà phòng rẻ tiền, là loại hàng dởm bán trong siêu thị nhỏ gần đó, nhưng hương nhài nhạt ấy lại trở nên dịu nhẹ và dễ chịu khi vương trên người cậu.
Lý Đình Ngôn ôm người trong lòng, bỗng thấy không được tự nhiên.
Khung xương của Lâm Sí không lớn, chỉ cao thôi, ôm trong lòng anh là vừa vặn.
Cằm anh lướt qua đỉnh đầu Lâm Sí, chỉ cần hơi cúi đầu là có thể hôn lên mắt mày của cậu.
Bình thường hai người lăn lộn ở khách sạn anh chẳng cảm thấy gì, nhưng ở một thị trấn hẻo lánh, trong căn nhà cũ nát này, giữa trời đông lạnh giá, hai người phải chui vào chăn bông dày để sưởi ấm cho nhau…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!