Chương 22: Xảy ra chuyện

Lúc Lâm Sí nhận được cuộc gọi thì đang ở bên Lý Đình Ngôn, Tết Dương lịch sắp tới, đường phố đâu đâu cũng là đèn lồng và giấy cắt trang trí mang không khí lễ hội.

Dạo gần đây cậu vừa quay một video tuyên truyền về chủ đề Tết Dương lịch, quay cùng với mười một người mẫu khác.

Tâm trạng cậu rất tốt, đang nhìn ra ngoài cửa sổ, xe của Lý Đình Ngôn dừng lại chờ đèn đỏ, cậu thấy bên vỉa hè có một gia đình ba người đang đi bộ trên lối dành cho người đi bộ, nhìn qua là biết ngay đó là một gia đình ấm áp và hòa thuận. Cậu bé đi giữa trông mới năm sáu tuổi, cắt kiểu đầu nấm tròn trịa, đi được mấy bước đã bắt đầu nũng nịu đòi ba bế.

Ba cậu nhóc là một người đàn ông trung niên có vẻ nho nhã, bất lực cười khẽ rồi bế cậu bé lên vai, sau đó quay đầu nói gì đó với người mẹ.

Lâm Sí khẽ chớp mi.

Ánh mắt cậu dừng lại trên gương mặt cậu bé kia một lúc.

Thật ra cậu rất thích những khung cảnh như vậy.

Nó khiến cậu cảm thấy, thế giới này vẫn có những bậc cha mẹ và những đứa trẻ hạnh phúc, không phải ai sinh ra cũng là một sai lầm.

Đúng lúc ấy, cuộc gọi kia vang lên.

Màn hình hiển thị một số lạ.

Lâm Sí không để tâm, lập tức nhận cuộc gọi, dạo này cậu có nhiều công việc, số lạ có khi là một đối tác nào đó.

Nhưng khi vừa áp điện thoại lên tai, cậu đã nhận ra mình sai rồi.

Số lạ không nhất định là công việc, cũng có thể là một người "cha" lâu ngày không gặp.

Âm thanh khàn khàn, thô ráp vang lên từ đầu dây bên kia, nói chuyện mơ hồ bằng giọng địa phương, phát âm như thể đầu lưỡi bị thương, nhưng lại cố gào lên để gọi.

Lâm Sí sững người, sắc mặt lập tức lạnh đi.

"Sao ông có số của tôi?" Giọng cậu lạnh như băng.

Cậu hiếm khi nói chuyện với ai bằng giọng điệu này.

Lý Đình Ngôn không khỏi quay sang liếc nhìn.

Nhưng Lâm Sí chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến phản ứng của Lý Đình Ngôn nữa.

Trong điện thoại, giọng người đàn ông mơ hồ kia đang gào lên chửi cậu.

Cậu rời quê đã lâu, đến mức giờ nghe tiếng địa phương ngày trước cũng thấy hơi xa lạ.

Nhưng cậu vẫn nhanh chóng hiểu được đối phương đang nói gì.

"Mi quản tao lấy số từ đâu, mẹ cái đồ con hoang, dám chặn số ba mi hả."

Không biết đối phương đang ngồi ở đâu mà xung quanh ồn ào náo loạn, khiến giọng nói vốn đã khàn khàn càng thêm thô lỗ.

"… Ba mi gọi điện cho mi mà còn phải xin phép hả, mi tưởng mi trốn được tao mãi à, cái thứ trời đánh kia, giống y như mẹ mi vậy. Tao muốn gọi là tao gọi, giờ mi nổi tiếng rồi né tao như né tà, nhưng dù mi có chạy xa đến đâu, mi cũng vẫn là con tao! Mi phải hiếu kính tao, phải nuôi tao!"

Lâm Sí suýt nữa bật cười.

Dù biết không thể trông mong gì vào một kẻ cặn bã như thế, nhưng khi thật sự nghe được những lời mắng chửi thô t. ục đó, cậu vẫn cảm thấy thật nực cười.

Cậu không biết Lâm Triệu Phong lấy số của mình bằng cách nào.

Nhưng cậu đã trưởng thành rồi.

Cậu đã đi được xa đến thế, có sự nghiệp, có cuộc sống của riêng mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!