Sau khi sinh nhật của Lâm Sí kết thúc, Lý Đình Ngôn lập tức ra nước ngoài công tác, đi bẵng nửa tháng trời.
Nhờ thế mà Lâm Sí không bị phân tâm, toàn tâm toàn ý dốc sức cho công việc.
Hôm nay cậu phải chạy tới ký hợp đồng với SEN, Hoắc Vũ Ngưng cũng đã về, hẹn gặp cậu ở quán cà phê trước cửa nhà.
Việc chấm dứt hợp đồng giữa cậu và Hoắc Vũ Ngưng với công ty cũ tiến hành rất nhanh, đương nhiên công ty cũ không muốn để họ đi, nhưng hợp đồng lúc đầu ký cũng chẳng kéo dài được mấy năm, lúc đầu công ty ký được với cậu hoàn toàn là do giăng lưới rộng vớt được cá nhiều, điều kiện đi kèm cũng chẳng hà khắc, cuối cùng không giữ được họ cũng là điều dễ hiểu.
"Nhưng chị thấy về sau thái độ của họ dễ chịu hơn hẳn," Hoắc Vũ Ngưng vừa lái xe vừa nói với Lâm Sí, "Ban đầu còn vênh váo lắm, kiểu như giữ không được thì cũng phải làm khó chúng ta, sau lại giống như nghĩ thông rồi, nói chuyện cũng dễ nghe hơn, cuối cùng để chị chấm dứt hợp đồng ra đi rất thuận lợi."
Lâm Sí vừa gặm một cái bánh dount vừa nhướng mày, cũng cảm thấy lạ.
Dù sao thì theo những gì cậu biết, công ty cũ của cậu chẳng tốt như thế.
"Không lẽ là lương tâm trỗi dậy, bọn họ có lương tâm sao?"
"Không biết nữa, chắc là nghĩ cùng ngành với nhau, nên chừa cho người khác một con đường, sau này còn gặp lại ấy mà."
"Chị chắc chứ?" Lâm Sí cười xùy, "Em nhớ họ có đức tính tốt đẹp này đâu?"
Hoắc Vũ Ngưng bật cười ha hả.
Hai người vừa trò chuyện vừa lái xe đến trước cửa công ty.
Thực ra cũng chẳng có chuyện gì cần xử lý trực tiếp, mọi việc trước đó đều đã được Hoắc Vũ Ngưng lo liệu xong xuôi, hợp đồng cũng ký rồi, lần này chủ yếu là đến để làm quen với môi trường thôi.
Lâm Sí ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Hoắc Vũ Ngưng, dạo qua từng bộ phận, lễ phép mỉm cười chào hỏi từng người.
Ở một công ty lớn như SEN, hai người họ chỉ là những tân binh nhỏ nhoi, thật ra cũng không mấy ai để ý.
Nhưng Đường Hiểu Du đào hai người về thì lại đích thân đến tiếp đón, còn mời họ ăn trưa.
Bữa trưa ăn ngay ở nhà hàng dưới tầng công ty.
"Cảm nhận của hai người thế nào, có hài lòng với công ty mới không?" Ngồi trong nhà ăn sân vườn tầng dưới, Đường Hiểu Du mỉm cười hỏi.
Tuy đã là mùa đông, nhưng ánh nắng xuyên qua lớp kính chiếu vào lại khiến người ta cảm thấy ấm áp lạ thường.
Trước mặt Lâm Sí là một phần ăn đơn giản, chỉ có sandwich và cà phê Americano đá.
Cậu cũng không hiểu vì sao một đại Phật như Đường Hiểu Du lại chịu hạ mình ngồi ăn trưa với hai người bọn họ, hơn nữa còn hứng thú đánh giá cậu từ đầu đến chân, ánh mắt đó khiến trong lòng cậu không khỏi thấy bất an, thậm chí có chút hoang mang… Chẳng lẽ sức hút của cậu lớn đến mức ngay cả Đường Hiểu Du cũng muốn quy tắc ngầm với cậu sao?
Tuy trong đầu nghĩ vớ va vớ vẩn, nhưng Lâm Sí vẫn ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của Đường Hiểu Du.
"Được vào SEN tôi thật sự rất vui," Lâm Sí khẽ cười, lời nói có phần khách sáo nhưng cũng xuất phát từ lòng mình, "Hồi trước đi ngang qua SEN, tôi từng nghĩ không biết bao giờ mới có thể vào được nơi này, không ngờ mong muốn lại thành hiện thực nhanh như vậy, thật lòng cảm ơn sếp Đường, tôi nhất định sẽ nỗ lực hết mình."
Đường Hiểu Du bật cười.
"Không cần cảm ơn tôi đâu, điều kiện của cậu vốn đã rất tốt, sớm muộn gì cũng sẽ toả sáng, nếu không tôi cũng không đi cướp cậu về."
Cô uống một ngụm cà phê rồi nói tiếp: "Công ty bọn tôi tuy quy mô không nhỏ nhưng cũng không có quá nhiều chiêu trò quanh co, mọi thứ đều dựa vào thực lực, hai người là là người mới, nhiều chuyện sẽ phải tự thích nghi. Người đại diện của cậu vẫn là Hoắc Vũ Ngưng, mấy năm qua hai người phối hợp rất ăn ý, nhưng những người đại diện khác trong công ty cũng không phải dạng vừa, nên hai người thực sự phải cố gắng đấy."
Một công ty quản lý như SEN không thiếu tài nguyên, nhưng ai giành được tài nguyên cho người mẫu của mình thì phải dựa vào năng lực của người đại diện và bản thân người mẫu.
Nếu Lâm Sí chỉ có nhan sắc mà người đại diện lại vụng về chậm chạp, không biết quản lý sự nghiệp cho cậu thì cũng bằng không, khi ấy, cô cũng sẽ cân nhắc chuyển Lâm Sí sang cho người khác quản lý.
Khoé môi Đường Hiểu Du hơi nhếch lên, nâng ly về phía Hoắc Vũ Ngưng.
Hoắc Vũ Ngưng lập tức rùng mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!