Chương 20: Chúc mừng sinh nhật.

Lý Đình Ngôn im lặng rất lâu, mãi đến khi bộ phim kết thúc, after credit vang lên, đèn trong rạp sáng rực.

Vài học sinh ngồi hàng ghế trước và một cặp đôi bắt đầu ríu rít trò chuyện như thể vừa được tháo lệnh cấm, rạp chiếu phim vốn vắng vẻ bỗng chốc náo nhiệt hẳn lên, anh thậm chí còn nghe thấy tiếng đá va vào thành cốc giấy đựng coca.

Cũng lúc ấy, anh nhìn rõ được gương mặt của Lâm Sí.

Gương mặt mà anh đã nhìn thấy hàng ngàn lần.

Tuấn tú và sinh động, đôi mắt sáng ngời, như một con cáo tinh ranh nhưng vẫn còn ngây thơ, đang khoe chiếc đuôi xù mềm mại của mình một cách đầy tự hào với anh.

Vừa đáng yêu lại vừa tự mãn...

Ra khỏi rạp chiếu phim, vì Lâm Sí vẫn chưa muốn về nhà, Lý Đình Ngôn bèn men theo con đường thong thả đi bộ với cậu.

Bên đường có rất nhiều cửa tiệm vẫn còn mở, ánh đèn trong các ô kính trưng bày sáng rực mơ màng.

Lâm Sí đang cúi người ngắm một chiếc vòng tay ngọc trai, cậu rất thích những món đồ lộng lẫy xinh đẹp, ánh sáng chiếu lên những đường nét sắc sảo trên khuôn mặt cậu, khiến đôi mắt ấy còn lấp lánh hơn cả những viên đá quý bên trong.

Cậu nói với Lý Đình Ngôn: "Hồi tôi còn học cấp ba cũng từng thấy một cái nhẫn ở tiệm trang sức trong trung tâm thương mại chỗ tôi, là một chiếc nhẫn bản to, màu vàng. Tôi nghĩ chắc bẩm sinh mình đã thích mấy thứ lấp lánh, mỗi lần đi ngang qua là lại liếc nhìn một cái, cơ mà lúc đó tôi không tin rằng mình sẽ có ngày thật sự sở hữu được nó."

"Sau đó thì sao?" Lý Đình Ngôn hỏi.

Lâm Sí nhướng mày, gương mặt lộ ra chút tự đắc, giơ tay lên trước mặt anh.

Trên tay cậu đeo đủ loại nhẫn, nhẫn vàng, nhẫn đen, nhẫn đính đá và cả kiểu đầu lâu.

"Không phải tôi đang đeo đây sao?" Cậu quay đầu nhìn Lý Đình Ngôn, còn cố tình lắc tay cho anh nhìn rõ, "Nhìn này, ngón áp út đó."

Lý Đình Ngôn cũng bật cười.

Anh liếc nhìn chiếc vòng tay trong tủ kính, hỏi: "Cậu có thích cái này không?"

Lâm Sí đứng thẳng dậy, cười nghịch: "Sao, anh định mua tặng tôi à?"

Lý Đình Ngôn gật đầu: "Hôm nay là sinh nhật cậu, cậu muốn gì cũng được."

Lâm Sí phá lên cười: "Anh đúng là hào phóng ghê."

"Nhưng tôi không cần cái vòng này đâu, ở nhà tôi có cái giống vậy rồi." Ánh mắt cậu chuyển hướng, nghiêng cằm về phía trước: "Tôi muốn cái kia kìa."

Lý Đình Ngôn nhìn theo ánh mắt cậu, phát hiện đó là một tiệm kem đang nổi, chuyên bán các loại kem có hương vị được pha chế như nước hoa.

Tiệm này mở đến tận 12 giờ khuya, dù đã là cuối đông nhưng trong quán vẫn đông nghịt người, hàng xếp dài gần ra đến tận cửa.

Lý Đình Ngôn bật cười, hỏi cậu: "Cậu không muốn giảm cân nữa à?"

Lâm Sí chẳng chút bận tâm: "Hôm nay là sinh nhật tôi, ăn tí đồ ngọt thì đã sao, Hoắc Vũ Ngưng có đến cũng đâu giết tôi được."

"Vậy cậu ngồi đây chờ tôi."

Lý Đình Ngôn nói xong thì băng qua đường, lúc anh đi đến thì trong tiệm kem vừa vơi bớt khách, nhưng vẫn phải xếp hàng.

Lâm Sí ngồi ở phía bên kia đường, khẽ quấn lại chiếc khăn quàng cổ, đây là khăn Lý Đình Ngôn vừa đưa cho cậu, vì sợ buổi tối cậu sẽ thấy lạnh.

Cậu ngồi trên băng ghế dài ven đường, khóe miệng khẽ nhếch lên, tâm trạng chẳng hiểu sao lại rất tốt.

Trước kia khi ở bên người khác, cậu chưa từng làm mấy chuyện như xếp hàng mua đồ hộ bạn tình, xuống giường là coi như trở về bình thường, ngoài việc thi thoảng ăn uống, nhậu nhẹt cùng nhau ra thì chẳng có chút thân mật kiểu cặp đôi nào.

Có một người từng là "đối tượng" của cậu đã trách móc rằng, cậu có một gương mặt rất hợp để làm người tình của công chúng, nhưng xuống giường lại trở mặt vô tình, giống như kẻ đào hoa bẩm sinh, chẳng bao giờ coi trọng tình cảm của ai, cũng không bao giờ dành ra chút kiên nhẫn cho người khác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!