Lâm Sí là một bạn nhậu rất hợp gu, biết bắt chuyện, hoạt bát, thậm chí có phần hơi ngả ngớn, nhưng lại mang theo dáng vẻ lười biếng như một con rắn ngủ đông, có lẽ vì uống rượu nên ánh mắt cậu trở nên mơ màng, lúc chăm chú nhìn người khác thì luôn ánh lên vẻ dịu dàng, mơ hồ như có tình ý.
Mà Lý Đình Ngôn đúng lúc lại cần một người như vậy để giúp anh di dời sự chú ý, giúp anh tạm thời quên đi đám cưới ngày mai, quên đi Hứa Mục và mối tình đơn phương thất bại kia.
Lâm Sí là một người mẫu hạng nhỏ, không thể xem là nổi tiếng, chỉ nhận được mấy công việc linh tinh, nhưng cậu cũng đã vào nghề mấy năm, từng gặp qua đủ kiểu người, chuyện gì cũng có thể mang ra làm trò vui kể lại.
Cậu đưa ảnh của mình cho Lý Đình Ngôn xem, nhướng mày đắc ý hỏi: "Đẹp trai không?"
Lý Đình Ngôn nghiêm túc nhìn một lúc rồi khẳng định: "Đẹp."
Trong bức ảnh, Lâm Sí gần như bán khỏa thân, phần thân trên chỉ được che phủ bằng vài chiếc lông vũ, gương mặt trắng đến mức gần như trong suốt, chất lỏng màu đỏ như máu chảy xuống từ khóe mắt, trông chẳng khác nào một hàng lệ máu.
Cậu giống như một vị thánh gặp nạn, cũng giống như một thiên sứ bị giam cầm.
Lý Đình Ngôn không phải người hứng thú với nhiếp ảnh, nhưng cũng phải thừa nhận rằng bức ảnh này khiến lòng người rung động.
Dù đây chỉ là tác phẩm của một nhiếp ảnh gia vô danh.
Thế nhưng Lâm Sí lại bảo: "Tấm ảnh này hành tôi gần chết, loại màu đó không biết là thứ gì mà khiến tôi bị dị ứng nặng, suýt chút nữa phải đưa đi cấp cứu. Tay nhiếp ảnh gia kia cũng hoảng, lúc đưa tôi đến bệnh viện mặt tái mét như sắp ngất đến nơi, còn hứa chắc chắn sẽ lo tiền viện phí cho tôi, ai dè anh ta cũng là một tên nghèo rớt, móc khắp người cũng không đủ hai ngàn tệ, còn phải đi vay mượn.
Cuối cùng chẳng còn cách nào, tiền thuốc vẫn là tôi tự trả, mà lúc đó tôi cũng nghèo rớt mùng tơi, xuất viện xong phải ăn mì úp rau luộc cả tuần."
Lâm Sí thở dài thườn thượt, bản thân cũng thấy mình thật là xui xẻo.
Thế nhưng nhìn lại bức ảnh kia, cậu lại tự an ủi mình: "Nhưng mà thôi, giờ bức ảnh này ít nhất cũng là quân bài của tôi rồi."
Lý Đình Ngôn nghe xong thì bật cười.
Cuộc đời anh chưa từng gặp chuyện như vậy bao giờ, hai kẻ xui xẻo vạ lây, cùng nhập viện vì tai nạn lao động, đến tiền viện phí cũng phải xoay sở vay mượn.
Có chút nực cười, lại vừa thê thảm.
Nhưng Lâm Sí kể lại với vẻ mặt rất nhẹ nhàng, không hề coi đó là chuyện lớn lao gì.
Anh nhìn gương mặt Lâm Sí, âm thầm đoán tuổi của cậu.
Hai mươi hai? Hai mươi ba?
Trông như ở giữa một sinh viên đại học và một người trưởng thành, ánh mắt trong trẻo sáng ngời, gương mặt cũng còn rất trẻ, nhưng lại toát ra một vẻ điềm nhiên và phóng khoáng rất người lớn.
Anh hỏi Lâm Sí: "Cậu làm việc lâu chưa?"
"Dĩ nhiên rồi," Lâm Sí nhướng mày, "Tôi ký hợp đồng với công ty quản lý từ lúc mười tám tuổi, dù là vừa đi học vừa đi làm, nhưng cũng đi làm được bốn, năm năm rồi."
Nhưng nghĩ tới tình hình tài chính rối bời của mình, cậu lại gãi mũi nói thêm: "Chỉ là vận may không tốt, đến giờ vẫn chỉ là một người mẫu hạng bét không ai biết đến thôi."
Lý Đình Ngôn không ngờ Lâm Sí lại bắt đầu làm việc từ sớm như vậy, nhưng nghĩ lại, trong giới thời trang và giải trí, những người trẻ bước chân vào nghề sớm cũng chẳng ít.
Anh lại liếc nhìn bức ảnh kia, thật lòng khen: "Với điều kiện bẩm sinh như cậu, làm người mẫu cũng không nên bị mai một. Tôi từng gặp nhiều người, điều kiện không bằng cậu, mà ảnh cũng không gây ấn tượng như ảnh của cậu."
Lâm Sí nghe vậy chỉ cười nhạt.
Đâu phải cậu không biết, người quản lý của cậu cũng thường lặp đi lặp lại những lời tương tự.
Nhưng cơ hội không phải lúc nào cũng ưu ái những người có tài...
Lý Đình Ngôn ở lại quán rượu đó đến tận mười một giờ.
Trong nửa tiếng cuối cùng, anh và Lâm Sí lại cùng uống thêm vài ly.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!