Chương 14: “Anh trai”

Buổi diễn kết thúc, Lâm Sí cùng tất cả diễn viên cúi chào khán giả.

Vở diễn lần này ở trong trường có thể coi là rất thành công, tiếng vỗ tay và reo hò tại chỗ vô cùng nhiệt liệt, ngoài Lâm Sí ra, người đóng vai nữ chính cũng rất được yêu thích, lúc không cười thì trông có phần lạnh lùng, không ít sinh viên nữ hét to gọi cô: "Chị Trình! Hôm nay chị diễn hay lắm!!"

"Chị ơi, tốt nghiệp xong nhất định phải tiếp tục diễn kịch nha a a a!"

Giữa biển nhiệt huyết của những người trẻ tuổi này, dù chỉ vỗ tay theo mọi người, Lý Đình Ngôn cũng không khỏi mỉm cười.

Hồi bọn họ còn học đại học cũng từng có khoảng thời gian như thế.

Đại học chính là tòa tháp ngà cuối cùng.

Mọi sự buông thả, ngông cuồng, đam mê không nơi đặt để đều có thể tùy ý vung vãi, ngay cả sự bốc đồng và lỗ m. ãng tuổi trẻ cũng dễ dàng được tha thứ.

Còn một khi bước ra khỏi cánh cửa đại học, họ sẽ phải học cách bình tĩnh, vững vàng, dù ở đâu, lúc nào cũng phải thể hiện sự ung dung, tự tại.

Khán giả trong hội trường bắt đầu tản ra, nhưng vẫn còn rất nhiều người chưa rời đi, hoặc là đứng nói chuyện với bạn bè, hoặc là tìm cơ hội để bắt chuyện thêm vài câu với diễn viên mình thích.

Lý Đình Ngôn đứng dậy, gửi tin nhắn cho Lâm Sí, nói anh sẽ đợi cậu ở ngoài hội trường.

Nhưng Lâm Sí trả lời rất nhanh: "Đợi bên ngoài làm gì, anh cứ vào thẳng hậu trường đi."

Lý Đình Ngôn nhướng mày.

Nhưng sau mấy giây suy nghĩ, cuối cùng anh vẫn nghe theo ý Lâm Sí.

Lâm Sí đang ngồi trong phòng trang điểm tẩy trang, mọi người đều đã rời sân khấu, căn phòng lập tức trở nên chật chội, khắp nơi đều là tiếng trò chuyện rôm rả.

Nhân viên đang thu dọn đạo cụ, các diễn viên thì thay đồ, có người còn chạy đi phát quà lưu niệm của buổi diễn hôm nay.

Lâm Sí cũng nhận được một phần, là một phiếu kẹp, một con dấu và một sợi dây tay bằng lụa đỏ.

"Anh Sí, hôm nay anh đẹp trai thật đấy," Cô em năm dưới phát quà vừa cười hì hì vừa nói, "Cả phòng em đều tới xem, toàn tới vì anh thôi đó."

Lâm Sí bật cười, "Nhiệt tình vậy sao, khi nào rảnh anh mời mọi người ăn một bữa nhé."

"Thật nha," Cô em năm dưới vui sướng nhảy cẫng lên, "Vậy anh đừng nuốt lời đó, bọn họ biết chắc là vui lắm đây."

"Anh hứa mà."

Lâm Sí đưa tay ra đập tay với cô.

Đúng lúc này, Lý Đình Ngôn bước vào hậu trường, giữa một đám sinh viên ồn ào, sự xuất hiện của một người đàn ông trông rõ là dân xã hội như anh lập tức trở thành tâm điểm chú ý.

Người phụ trách ngoài cửa biết anh đến tìm Lâm Sí nên nhanh chóng để anh vào, nhưng những người khác thì không rõ, ai nấy đều nhìn anh chằm chằm, thầm đoán trong bụng, chẳng lẽ là anh trai của diễn viên nào sao?

Lâm Sí vừa đập tay xong, quay đầu lại thì thấy Lý Đình Ngôn.

Cậu giơ một tay lên, "Ở đây."

Lý Đình Ngôn bèn bước tới.

Lớp trang điểm trên mặt Lâm Sí vẫn chưa được tẩy sạch hoàn toàn, phấn mắt và lông mày vẫn còn dính.

Cậu hơi cụp mắt, lớp phấn mịn trên mí như ánh sóng lấp lánh trên mặt biển, cậu nói với Lý Đình Ngôn: "Anh đợi tôi một lát, tôi chưa thay đồ xong."

"Không vội."

Lý Đình Ngôn ngồi xuống bên cạnh cậu, anh cũng để ý thấy ánh mắt mọi người xung quanh đang đổ dồn về phía mình, nhưng chẳng bận tâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!