Lâm Sí đang tạo kiểu tóc trước gương, điện thoại bật loa ngoài đặt sang một bên, bên trong truyền ra tiếng ríu rít của bạn bè hỏi cậu tối có đi bar không.
"Ngay số 172 đường Khang Hải, chỗ ông chủ Lương đấy, Tiểu Triệu với Đàm Thạc cũng tới, Tiểu Triệu nói có một người bạn muốn giới thiệu cho cậu làm quen."
Người đang nói trong điện thoại là Hi Tử Văn, một trong những người bạn thân nhất của Lâm Sí ở thành phố C, ngoài Hoắc Vũ Ngưng ra thì đây chính là người bạn cậu quen lâu nhất.
Hai người quen nhau từ lần chụp ảnh cho một tạp chí, nhưng Hi Tử Văn may mắn hơn cậu một chút, sau đó chuyển hướng sang làm diễn viên, nhờ một bộ phim chiếu mạng mà nổi lên được tí, cũng từng giới thiệu cho Lâm Sí vài nguồn tài nguyên.
Hai người bọn họ cùng kiểu phong lưu đa tình, nhưng chẳng ai vừa mắt gu của người kia, thành ra mối quan hệ lại cực kỳ ổn định, chẳng có gì mờ ám, lúc rảnh rỗi thì dính lấy nhau chơi bời.
Hôm nay Lâm Sí chỉ có lịch chụp vào buổi sáng, buổi tối rảnh rang, mọi ngày mà được Hi Tử Văn rủ thì đã gật đầu ngay rồi.
Nhưng hôm nay thì cậu đành tiếc nuối từ chối: "Tối nay tôi có hẹn rồi."
Hi Tử Văn cau mày, hơi ngạc nhiên: "Cậu bị sao đấy, tuần trước gọi cũng không đi, hôm nay lại bận. Sao đấy, hoàn lương rồi à?"
Lâm Sí bật cười thành tiếng: "Hoàn lương cái đầu cậu."
Cậu lấy sữa rửa mặt từ trên kệ, xoa ra bọt mịn, tiếng nước chảy róc rách xen lẫn giọng nói lười biếng: "Cậu ngốc à, tôi nói đã có hẹn rồi thì tất nhiên là đi gặp người khác."
"Hả?"
Hi Tử Văn vắt chân lên bàn, vẻ mặt còn vương chút ngái ngủ do dư âm của cơn say đêm qua, đầu óc phản ứng cũng chậm hơn thường ngày.
"Má, bảo sao…"
Cuối cùng cậu ta cũng hiểu ra, hóa ra Lâm Sí đã có người mới, không còn trong thời kỳ "độc thân lạnh giá" nữa rồi.
Khỏi phải nói, với gu của Lâm Sí, chắc chắn là mặt đẹp, dáng chuẩn.
Hi Tử Văn phá lên cười, giọng điệu cũng bắt đầu ngả ngớn: "Ai mà lợi hại vậy, khiến dạo này cậu biết thu tâm không chịu đi chơi, nóng bỏng lắm hả? Hay là kỹ thuật đỉnh?"
Hai tháng nay, cậu ta chỉ gặp Lâm Sí đúng một lần, lần nào gọi cũng bị từ chối, ngoài lý do công việc thì chắc chắn là đang bị "tình mới" quấn lấy.
Cậu ta lật tung danh sách tình nghi trong đầu rồi hỏi: "Là cái cậu sinh viên cứ bám riết cậu đó à, hay là cậu nhân viên pha cà phê ở quán hôm trước?"
"Không phải."
Lâm Sí dọn dẹp lại bồn rửa mặt, dùng khăn lau khô mặt, nhìn vào gương.
Áo sơ mi trắng vải thô phối với áo len rộng màu vàng gừng, thêm một cặp kính gọng đen không độ, hình ảnh trong gương là một Lâm Sí hoàn toàn khác với vẻ lả lơi thường ngày, trông như một học sinh ưu tú quá đỗi đẹp trai.
Cậu trả lời qua loa vấn đề của Hi Tử Văn: "Cậu không quen đâu, không phải người trong giới, cậu chưa từng gặp. Dáng người à? Tất nhiên là chuẩn rồi, mặt cũng đẹp nữa."
Lâm Sí áp điện thoại lên tai, bật cười.
Gần đây cậu còn ở bên ai ngoài người đó nữa.
Tất nhiên là Lý Đình Ngôn.
Hai người đã ngủ với nhau đứt quãng cũng gần hai tháng rồi, quá đỗi quen thuộc.
Hi Tử Văn cũng hiểu ý, bật cười sảng khoái, vừa xoay chìa khóa xe trong tay vừa đề nghị: "Hay là cậu dắt người ta đến luôn đi, dù sao cũng đông vui, cho tôi mở rộng tầm mắt chút."
Nhưng Lâm Sí lập tức từ chối.
"Không được."
Cậu dọn dẹp xong xuôi, chuẩn bị ra khỏi nhà, mở tủ lạnh lấy một chai nước khoáng, uống ừng ực vài ngụm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!