Chương 1: Gặp mặt.

Hôm nay Lâm Sí bị bạn kéo đi làm thay.

Một người bạn cậu quen ở phim trường vốn chỉ biết chơi bời lêu lổng bỗng gọi điện nhờ cậu làm thay hai tiếng tại quán bar mà cậu ta đang làm thêm.

"Cậu bảo gì cơ?"

Lúc nhận điện thoại, Lâm Sí vẫn đang nằm trên giường. Hôm qua cậu vừa chụp xong một bộ ảnh, đứng trên một tòa nhà bỏ hoang hứng gió cả buổi trời, may mà thể lực tốt nên chưa bị cảm.

Hôm nay cậu vốn chẳng định ra khỏi nhà, chỉ muốn cuộn mình trong chăn ngủ cho đã.

"Hôm nay bạn gái tôi đi công tác, tôi phải tiễn cô ấy, nhanh thôi, cậu trông giúp tôi chừng hơn một tiếng là được." Đàm Thạc đáp.

Úi giời.

Một miếng cơm chó.

Lâm Sí không nhịn được trợn mắt.

Cậu lại rúc sâu vào trong chăn, chẳng muốn ra ngoài chút nào, còn cố gắng vùng vẫy thêm lần nữa: "Không tìm được người khác thay à?"

"Hết rồi, hai đứa bạn biết chơi nhạc của tôi đều bận hết, mà bà chủ quán bar bọn tôi yêu cầu ngoại hình cao lắm, tuyển nhân viên phải là người đẹp cơ, lúc phỏng vấn bà ấy còn chê tôi không đủ đẹp trai nữa kìa."

Nhắc đến đây, Đàm Thạc như bị khơi lại nỗi đau, tự sờ mặt mình.

Lâm Sí khẽ cười.

Thôi thì đi trông quán giúp cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Cậu vò mái tóc rối bù, cuối cùng vẫn đau khổ bò ra khỏi chăn.

"Nhớ mời tôi ăn khuya đấy."

Đầu bên kia cười ha hả, vội vàng đồng ý, còn không quên nịnh: "Biết ngay là anh Lâm đáng tin nhất mà!"

"Lượn."

Lâm Sí ngáp một cái, chân trần bước xuống sàn.

Vì đã kéo rèm nên ánh sáng trong phòng không quá gắt, nhưng cũng đủ để thấy rõ đồ đạc gồm giấy dán tường màu nhạt, một chiếc ghế thấp bị nghiêng qua một bên cùng mấy bộ quần áo vắt tùy tiện trên ghế sofa đơn.

Lâm Sí cúi người, lấy một chiếc áo sơ mi sạch sẽ trong tủ ra.

Nghề chính của cậu là người mẫu, vì thế vóc dáng vô cùng nổi bật, cao 1m84, cơ bắp không quá lộ liễu như kiểu tập gym mà chỉ là một tầng mỏng, đường nét mượt mà đẹp mắt, eo lại thon gọn, phần hông có hai hõm eo nông nông.

Cậu tùy tiện cài mấy chiếc cúc trước ngực, rửa mặt xong thì đứng trước gương chỉnh lại tóc tai, chiếc khuyên vàng thi thoảng đung đưa trên tai trái của cậu có đuôi nhọn hình chóp, ở giữa nạm đá obsidian đen, càng tôn lên làn da trắng trẻo mịn màng.

Quá là đẹp trai.

Lâm Sí nhìn gương huýt sáo, cầm chìa khóa xe chuẩn bị ra ngoài.

Phương tiện di chuyển của cậu là một chiếc xe motor nhỏ, là chiếc xe cũ đã dãi nắng dầm mưa bao năm cùng cậu, tuy trông hơi tàn tạ, nhưng mỗi lần tắc đường thì phát huy công dụng của nó ngay.

Lúc dừng đèn đỏ, cậu lại mở điện thoại xem địa chỉ mà Đàm Thạc gửi.

Số 182, Đại lộ Vạn Hoa.

Lâm Sí nghĩ trong đầu, nhớ ra đó là một quán bar nhỏ bên bờ biển, trước đây thi thoảng cậu có ghé qua.

Hơn một tiếng sau, Lâm Sí đúng giờ có mặt tại quán bar nhỏ sắp bắt đầu mở cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!