Lười biếng nằm ở trên giường, Vũ Hóa Điền nhắm mắt lại, không muốn động đậy dù chỉ một ngón tay.
Y vẫn không thể hiểu rõ vì sao mình luyện võ nhiều năm như vậy có sức lực tuyệt hảo lại không hơn được Hoàng thượng hưởng lạc quanh năm, bị cuốn vào điên cuồng không nói, còn ngất xỉu nửa đường, nhưng điều này cũng không gây trở ngại cho việc y hưởng thụ sự thỏa mãn khi tình sự qua đi, tuy rằng thân thể thật sự rất mệt, nhưng tinh thần lại hoàn toàn thả lỏng.
Hoàng thượng này cùng với những gì y biết hoàn toàn không giống, tuy rằng không nói chuyện nhiều lắm, nhưng mấy ngày tiếp xúc, Vũ Hóa Điền rất rõ ràng đối phương là một người mạnh mẽ mức nào, tuyệt không giống Hoàng thượng tính tình tốt lại có chút yếu đuối kia.
Nhưng chuyện này không có liên quan đến y, chỉ cần có "Hoàng thượng" là được. Vặn vẹo một chút, phía dưới thân thể có chất lỏng chảy ra, dính dấp, cảm giác không quá thoải mái khiến y nhíu mày.
Vốn là, y đang tựa vào ngực Stefan nghỉ ngơi, vừa mới động đậy, liền kinh động đến Stefan đang nhắm mắt dưỡng thần.
Vốn hai người dựa vào rất sát, nửa thân mình của Vũ Hóa Điền đều đặt ở trên người hắn, Stefan tự nhiên cũng chú ý đến tình hình trong chăn.
Đứng dậy khoác thêm nội y, cách cửa điện gọi người bên ngoài chuẩn bị nước ấm, không bao lâu sao, thùng tắm được rắc cánh hoa, tản ra hơi nóng được nâng vào.
Đổi cung nhân ra, Stefan xốc trướng mạn lên, thấy Vũ Hóa Điền còn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, trên mặt không còn chút màu máu, không khỏi có chút hối lỗi, đã mấy ngày nay hắn ở trong hậu cung tìm không ít máu xử nữ lấp no bụng, hôm nay vốn không định ăn, kết quả là nhất thời quên mất, lại cắn người.
Ôm theo phần áy náy này, Stefan xoay người ôm lấy người kia, bỏ vào trong thùng tắm, đây vẫn là lần đầu tiên hắn phục vụ cho người khác.
Vũ Hóa Điền thật sự không còn chút sức lực nào, bằng không cũng sẽ không để cho Stefan làm như vậy, mà hiện tại, y chỉ là nhắm mắt buồn ngủ, khi thân mình chạm vào nước ấm thì, còn theo bản năng rên rỉ một tiếng, ngay cả khi Stefan rửa thân mình cho y, y cũng chỉ nheo mắt nhìn hắn một lát, lại dựa vào thùng tắm ngủ tiếp, tiếng ngáy trầm thấp rất nhỏ mờ nhạt, lại vô cùng bình thản.
Stefan cười khẽ, không ngờ người này còn một mặt đáng yêu như thế.
Lau rửa cho người này sạch sẽ xong, đang chuẩn bị quay về ổ chăn, lại nghĩ đến trên giường đã bị bọn họ biến thành một đống hỗn độn, dứt khoát rút phần chăn trải giường trên cùng, lúc này mới lau khô người chui vào.
Tắt nến, Stefan cũng quay về giường, ôm người ngủ.
Thanh Long canh giữ trong một góc ở Càn Tây Ngũ Sở, nhìn căn phòng phía trước đã không còn ánh nến, ở trong đó, là tiểu Hoàng tử, một sự tồn tại không được ai biết đến.
Hắn vốn không biết thân phận của tiểu Hoàng tử, nhưng khi vừa nhìn thấy tiểu Hoàng tử, hắn liền lập tức hiểu được thân phận của người đó, tuy rằng nhỏ tuổi, người cũng không quá khỏe mạnh, dáng vẻ quả thực là cực kỳ giống Hoàng thượng.
Lại nghĩ đến trong hậu cung này còn vị thông thiên kia, Thanh Long liền hiểu được vì sao Hoàng thượng phải phái người lén bảo vệ tiểu Hoàng tử, Vạn Quý phi kia là vị chủ tử không sợ trời không sợ đất, tiều triều hậu cung này, có ai không biết thủ đoạn cay độc của bà ta? Xử tử cung nữ là việc nhỏ, độc chết phi tần, độc hại Hoàng tự là chuyện như cơm bữa. Mấy tử tự của Hoàng thượng không phải đều bị như vậy trong tay bà ta, tiểu Hoàng tử có thể bình an tránh được coi như là phúc của hắn.
Thanh Long đang suy nghĩ miên man trong lòng, vẻ mặt lại vẫn là một mảnh sắc lạnh, khoanh tay canh giữ ở Càn Tây Ngũ Sở, một lúc lâu cũng không hề động đậy, lúc này nếu có người nhìn thấy, chắc chắn sẽ nghĩ đây là một khúc gỗ khắc thành hình người.
Cửa chính của Càn Tây Ngũ Sở truyền đến chút động tĩnh mơ hồ, ánh mắt Thanh Long lập tức chuyển qua, trong mắt là nhuệ khí bức người, đợi đến khi thấy là người một nhà thì, mới khôi phục vẻ thờ ơ.
"Sao ngươi lại đến đây?"
Thanh Long dựa vào vách tường phía sau, lười biếng hỏi người đến.
"Ta tìm ngươi đã lâu, đại ca."
Huyền Vũ cười hì hì nhích lại gần, oán giận nói:
"Mấy ngày trước sau khi Hoàng thượng triệu kiến liền không nhìn thấy bóng dáng huynh đâu, huynh không biết chúng ta lo lắng gần chết, nhiệm vụ như thế nào cũng không nói một tiếng, hại ta tìm lâu như thế."
"Đây là mật chỉ, có cái gì để nói."
Thanh Long liếc mắt nhìn sang, tiếp tục nhìn chằm chằm vào căn phòng.
"Mật chỉ? Nhiệm vụ gì muốn huynh đứng ngẩn người ở nơi này?"
Huyền Vũ nhìn theo ánh mắt của hắn, cũng nhìn về phía căn phòng.
"Nơi này có ai ở?"
"Tự mình xem."
Thanh Long hừ một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!