Hoang đường cả một đêm, cho dù đối với ma cà rồng cũng khiến cho người ta mệt chết.
Thân thể lay động rất khẽ, bên tai có tiếng vó ngựa. Khi Vũ Hóa Điền mở mắt ra thì, bọn họ đã rời khỏi phủ Tây Ninh.
"Dậy rồi?"
Trên đầu truyền đến giọng nói quen thuộc ân cần hỏi thăm, âm điệu lạnh nhạt trước sau như một, lại mang theo chút quan tâm không rõ ràng.
Ngửa đầu lên nhìn, Vũ Hóa Điền lúc này mới phát hiện mình dường như là đang gối lên đùi người nào đó, y ngồi dậy, tấm chăn trên người tuột xuống, thân thể ở dưới chăn mặc thường phục màu bạc mà y vẫn yêu thích, cũng không biết được thay từ lúc nào.
"Ta ngủ bao lâu rồi?"
Thuận tay gạt mái tóc dài ra, Vũ Hóa Điền đánh giá bốn phía, cách bài trí xa hoa hưởng thụ, đây là xe ngựa của bọn họ.
"Khoảng một ngày."
Stefan lấy một chiếc lược ra khỏi ám cách, vươn đến ôm người vào trong ngực, động tác có chút vụng về chải mái tóc dài cho y.
"Chúng ta đã ra khỏi phủ Tây Ninh."
"Sao lại nhanh vậy?"
Vũ Hóa Điền khó hiểu.
"Chuyện của Thoát Thoát kia đã xử lý xong rồi?"
"Một tri phủ tham tài, ngươi cho rằng bọn chúng có thể tra ra được cái gì? Vương Đức kia chỉ tra ra được hoa khôi kia bị đánh tráo như thế nào, về phần cái khác, hừ."
Stefan rất không hài lòng với năng lực làm việc của Vương Đức, cho nên hắn đã triệt chức quan của gã, còn lại giao cho Hình Bộ đến xử lý.
"Nữ thích khách kia đâu?"
"Đã bị Cẩm Y Vệ áp giải về kinh, nàng ta là căn cứ chính xác cho việc Khánh Thân Vương mưu phản."
Stefan chải xong tóc, vấn lên búi lại, cầm trâm cài tóc cố định lại.
"Được rồi."
Trên xe ngựa không có gương, Vũ Hóa Điền cũng không biết rốt cuộc y đã biến thành như thế nào, chỉ đưa tay sờ sờ, coi như chắc chắn.
"Ngươi không sợ ả chạy thoát sao? Võ công của thích khách kia cũng không tệ đâu."
"Bị cắt đứt gân tay gân chân còn phế đi võ công, ngươi cảm thấy nàng ta còn có thể trốn?"
Ngữ khí của Stefan giống như là đnag nói "Thời tiết hôm nay không tồi", không hề có chút để ý rằng lời nói của mình đối với một cao thủ võ lâm là một trừng phạt cực lớn.
Một người dám có gan mưu triều soán vị nhất định sẽ phải chịu khổ hình đến chết, hiện tại cũng chỉ là chút trừng phạt nho nhỏ mà thôi.
"Phải không?"
Vũ Hóa Điền quay đầu nhìn hắn, vẻ mặt hứng thú.
"Ta còn nghĩ rằng ngươi sẽ giữ thích khách kia lại chứ, hôm qua lúc ả nhảy múa không phải ngươi nhìn chăm chú đến mức ngay cả mắt cũng không chớp à."
Khi y nói lời này thì, mùi dấm chua bay đầy trong thùng xe.
"Nàng ta có đẹp cũng hơn ngươi được sao? Bảo bối tâm can vui vẻ của trẫm "
Stefan trêu tức hôn nhẹ lên hai má y.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!