Chương 33: Trong bể

Tùy tiện ném Thoát Thoát bị tóm gọn cho Cẩm Y Vệ xử trí, cũng không thèm nhìn đám quan viên vị dọa đến ngu người kia, Vũ Hóa Điền lạnh mặt nghiêm nghị đi về bên cạnh Stefan.

Cẩm Y Vệ vội vàng trông chừng Thoát Thoát, đám quan viên quỳ trên mặt đất không dám đứng lên, cho nên ngoại trừ Stefan không có một ai phát hiện ra, sắc mặt vốn trắng nõn đến mức giống như có chút bệnh tật của Vũ Hóa Điền lúc này đã xinh đẹp như hoa đào.

Trong mắt Stefan tràn đầy ý cười nhìn bước chân y cứng ngắc đi về phía bên cạnh mình, nhưng không ngồi xuống nữa, mà đứng ở phía sau mình.

Lỗ tai linh mẫn nghe được hô hấp thoáng trở nên dồn dập ở phía sau, trong không khí bay đến mùi hương lành lạnh như có như không, nhạt đến mức gần như bị mùi thức ăn rơi vãi đầy đất lấn át, nhưng Stefan vẫn có thể ngửi thấy được, đó là mùi thơm đặc biệt chỉ có ở trên thân thể của Vũ Hóa Điền.

Vũ Hóa Điền rất thích sạch sẽ cũng rất thích đồ vật hoa lệ, trên người y thường xuyên mang theo một loại túi hương, thời gian qua lâu, mùi hương này liền nhiễm lên thân thể, không tẩy đi được.

Nhưng hiện tại cũng không phải lúc nghĩ đến những cái này, Stefan thu tầm mắt lại, nhìn về phía Thoát Thoát, không chút để ý đến việc đối phương đã gần như áo rách quần mỏng, vẫy tay nói:

"Dẫn ả đi, trông chừng nghiêm cẩn."

"Vâng."

Thanh Long tự mình mang theo thủ hạ đè người lui xuống, nơi này có Vũ Hóa Điền, không cần lo lắng cho an nguy của Hoàng thường.

Đám quan viên trước đó sợ đến mức mặt không còn chút mái bị lời nói của Stefan gọi cho hồi thần lại, một đám từ phía sau chạy đến dập đầu trước mặt Stefan, miệng hô Hoàng thượng tha mạng. Trong đó Vương Đức lại dẫn đầu.

Trên bữa tiệc mà bọn họ tổ chức để tiếp giá xuất hiện thích khách, mà thích khách này còn là gã cố ý sắp xếp, Vương Đức ngay cả tâm muốn chết cũng có, không, cái chết cũng không đáng sợ, gã sợ hãi là hình phạt tàn khốc của Đại Minh, cảm giác sống không bằng chết kia không phải ai cũng có thể chịu được.

Hơn nữa hiện tại trước mặt gã còn có Đốc chủ Vũ Hóa Điền của Tây Xưởng nữa, thủ đoạn của y ai có thể chịu được?

Vương Đức đã bắt đầu hối hận không làm giống như đám quan viên lúc trước dùng máu bồ câu nhuộm đỏ vạt áo, chỉ cần bị bắt, lập tức dùng nó giả chết, tránh khỏi việc phải chịu khổ hình tra tấn.

Stefan nghe đến không kiên nhẫn, trực tiếp cầm chén rượu trong tay ném qua.

"Vương Đức, đây là có chuyện gì?"

Chén rượu được đẽo từ ngọc thạch nện thẳng lên trán Vương Đức, Vương Đức rên một tiếng, máu chảy ra từ chỗ bị đập trúng.

Cũng may Stefan không có dùng bao nhiêu sức, bằng không sẽ không chỉ đổ chút máu như vậy, cho nên tuy rằng Vương Đức đau đớn kêu rên, nhưng cũng có thể trả lời câu hỏi của hắn.

"Hoàng, Hoàng thượng, vi thần thật sự không biết vì sao lại như thế này, nữ nhân kia cũng không phải là cô nương Điệp Vũ, cầu Hoàng thượng khai ân!!!"

Vừa rồi khăn che mặt của Thoát Thoát đã bị một roi của Vũ Hóa Điền kéo xuống, cho nên Vương Đức đã sớm thấy rõ đối phương không phải là Điệp Vũ.

"Trẫm không muốn nghe mấy điều này, trẫm cho ngươi thời gian một ngày, sau ngày mai nếu ngươi không thể cho trẫm một câu trả lời thuyết phục, trẫm sẽ tháo cái mũ cánh chuồn trên đầu ngươi xuống."

Stefan lạnh lùng nghiêm mặt bỏ lại những lời này, phất tay áo bỏ đi, đương nhiên, lúc hắn đi cũng không quên mang cả Vũ Hóa Điền đi.

Vương Đức ngồi phịch xuống mặt đất, cả người thở phào nhẹ nhõm, ít nhất Hoàng thượng cũng cho gã một cơ hội.

"Đại nhân, ngài có muốn đến xem đại phu trước hay không?"

Stefan vừa đi, tâm phúc của Vương Đức liền cẩn thận tiến lên nâng gã dậy.

"Ta sao còn có tâm tình đi xem đại phu? Ngươi đến Xuân Phong Lâu tra hỏi rõ ràng cẩn thận cho ta, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, bằng không đầu của tất cả chúng ta đều không giữ được đâu."

Một đường bình tĩnh quay về Vương phủ, Stefan đuổi Tiểu Đức Tử đi, mang theo Vũ Hóa Điền đi vào phòng tắm.

Không thể không nói Vương Đức rất biết hưởng thụ, trong phủ đệ này còn có một phòng tắm được cố ý sửa lại, bể tắm rộng lớn bên trong lúc nào cũng được cung cấp đủ nước ấm. Bởi vì Stefan đến đây, nơi này tạm thời thành phòng tắm dành riêng cho hắn.

"Cảm thấy thế nào?"

Stefan khóa kỹ cửa phòng tắm lại, xoay người nhìn về phía Vũ Hóa Điền cả tối không nói được một lời.

"Nhìn dáng vẻ của ngươi, nhất định là nhẫn nhịn rất khó chịu đi?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!