Trong thành phủ Tây Ninh, Túy Tiên Lâu xa hoa tinh xảo nhất được bao hết toàn bộ, là nơi nghênh đón thánh giá.
Lúc này trong ngoài Túy Tiên Lâu đều được rất nhiều quan binh canh gác chật như nêm cối, đầu bếp được mời đến và hạ nhân phục vụ đều được kiểm tra đầy đủ, đảm bảo không có gì bất ngờ xảy ra mới dám thả cho bọn họ vào làm việc, dù sao nếu Hoàng thượng xảy ra chuyện gì, không có ai gánh vác nổi.
Thời gian nghỉ ngơi của cổ nhân luôn rất sớm, cho nên lúc bọn họ sắp xếp thời gian cho yến hội vào buổi tối, nếu đổi thành thời gian hiện đại, thực ra là tiến hành lúc khoảng bốn giờ chiều, còn một khoảng thời gian nữa mặt trời mới lặn, bầu trời vẫn sáng rực như trước.
Thế nhưng trong Túy Tiên Lâu đã sớm châm nến vàng, đèn ***g đỏ thẫm cũng treo đầy các phòng, ánh nến giao nhau, khiến cả Túy Tiên Lâu không có chỗ nào là không sáng rực.
Trong Túy Tiên Lâu chỉ đặt ba bàn tiệc rượu, phân biệt đặt ở ba chỗ, bàn tiệc chủ vị là ngự tòa của Hoàng thượng, hai bàn bên trái phải còn lại là chuẩn bị cho các quan viên. Về phần khoảng không ở giữa được chừa ra là để dành cho ca múa trợ hứng.
Stefan một thân thường phục minh hoàng ngồi ở chủ vị, nhận lễ yết kiến của các quan viên địa phương, bên cạnh hắn, Thanh Long và Huyền Vũ mặc phục trang phi ngư dành riêng cho Cẩm Y Vệ đều tự đứng bảo hộ ở hai bên trái phải, Tiểu Đức Tử mặc y phục của thái giám hầu hạ ở bên cạnh. Mà Vũ Hóa Điền cũng thay mãng y màu bạc lại bị yêu cầu ngồi ở bên tay trái hắn, ngồi cùng bàn với hắn. Đây là Stefan tuyên bố địa vị của Vũ Hóa Điền cho mọi người.
Stefan phất phất tay cho các quan viên bên dưới bình thân, lại nói một tiếng ban tọa.
Được tham gia yến tiệc lần này chỉ có ít ỏi mấy vị quan viên, tất cả đều là quan viên từ ngũ phẩm trở lên, ngày thường bọn họ không có cả tư cách yết kiến Hoàng thượng, hôm nay không chỉ được nhìn thấy long nhan còn có được hân hạnh dùng bữa với Hoàng thượng, một đám vui vẻ giống như bắt được bảo bối rơi từ trên trời xuống, vui vẻ tiêu sái đi đến vị trí của mình.
Nói xong vài câu cổ vũ khen tặng, Stefan gật đầu ra hiệu cho Tiểu Đức Tử, Tiểu Đức Tử cung kính khom người, rời khỏi vị trí, đi về phía hậu đường, lát sau, một đám thị nữ mặc váy hoa xinh đẹp bưng thức ăn lên, nuối đuôi nhau liên tục đi ra.
Khi phần lớn người ở nơi đây bị đám nữ tử xinh đẹp thu hút hết tầm mắt thì, Stefan đang chú ý đến Vũ Hóa Điền ở bên cạnh hắn.
Dáng người cao ngất kia ngồi thẳng tắp bên người hắn, trên gương mặt giống như bình thường bình thường không có chút gợn sóng, dường như không lộ ra chút thái độ nào, nhưng nếu ngươi nhìn kỹ lại có thể phát hiện thân thể hắn có chút run rẩy rất mờ nhạt, đôi mày kiếm kia hơi nhíu lại, nhẫn nại nơi đáy mắt âm u không rõ, biểu hiện ra chủ nhân lúc này cũng không bình tĩnh như vẻ bề ngoài.
Thức ăn hạng nhất nhanh chóng được đưa ra, Stefan nói vài câu, bảo mọi người không cần quá gò bó, dẫn dầu nâng ly rượu lên, uống một hơi cạn sạch.
Quan viên phía dưới cũng đều nâng chén, lại vẫn không dám thả lỏng quá mức, cũng may đúng lúc tiếng nhạc vang lên, màn ca múa do quan viên tỉ mỉ chuẩn bị bắt đầu, khiến khung cảnh không còn quá im lặng nặng nề như trước.
Stefan bưng ly rượu, giống như đang xem ca múa, nhưng thực ra nhờ vào ly rượu che khuất nói chuyện với Vũ Hóa Điền.
"Cảm giác thế nào rồi?"
Bàn tay cầm đũa gắp rau của Vũ Hóa Điền hơi ngừng lại, rất tự nhiên mà thu về.
"Nô tốt lắm, làm phiền Hoàng thượng quan tâm."
Sắc mặt y rất bình tĩnh, thậm chí có thể gọi là kính cẩn nghe theo, đôi mắt ở dưới bóng phủ của hàng mi dài dày, che khuất bao dao động ở trong đó.
Vũ Hóa Điền bỏ đi sắc bén và châm chọc, cả người đều trở nên trầm tĩnh, giống như một thanh kiếm được cho vào vỏ. Vỏ kiếm xinh đẹp, bên trong lại che giấu sát khí.
Stefan mỉm cười, so với Vũ Hóa Điền đường hoàng lúc trước kia, hắn càng thưởng thức dáng vẻ hiện tại của y, âm mưu được giấu đi càng dễ dàng khiến cho người ta sợ hãi hơn không phải sao?
Tự mình cầm lấy bầu rượu rót rượu cho y, tâm tình Stefan càng tốt hơn, có chút vui vẻ:
"Thân là quý tộc, bất cứ lúc nào cũng phải duy trì phong độ, cho dù trong lòng có bất mãn đến như thế nào, cũng không thể biểu hiện ra ngoài, ngươi, làm tốt lắm."
Khẩu khí của hắn giống như nhìn thấy con mình cuối cùng cũng hiểu chuyện vậy.
Thực ra hy vọng có thể sóng vai, không chỉ có mình Vũ Hóa Điền, Stefan cho tới bây giờ vốn không có bao nhiêu tính nhẫn nại, cho đến giờ hứng thú của hắn luôn chỉ giữ được khoảng ba giây đồng hồ, nhưng Vũ Hóa Điền lại khác, đây là một lần hiếm có hắn muốn người này trưởng thành đến độ cao đủ để sóng vai với hắn.
Về phần nguyên nhân, hắn cũng không truy cứu, bất kể là vì tịch mịch hay vì điều gì khác, trước giờ hắn chỉ muốn kết quả.
Lời nói mang theo vui mừng của Stefan khiến Vũ Hóa Điền cảm thấy thật thất bại, y có thể cảm giác được mình ở trong lòng của nam nhân luôn được đặt ở thế yếu hơn, y muốn phản kháng, nhưng ba viên bảo thạch được chôn trong cơ thể kia lúc nào cũng khắc khắc nhắc nhở y, hiện tại y còn quá yếu.
Nhưng đây không phải là vấn đề, Vũ Hóa Điền tin tưởng mình sớm muộn gì cũng có một ngày đạt được đến độ cao kia, giống như y từ một tiểu thái giám lúc nhỏ có thể đi được đến địa vị bây giờ.
Chỉ sợ lần này thời gian cần tiêu phí sẽ lâu dài hơn.
Về phần vì sao là sóng vai mà không phải vượt qua, Vũ Hóa Điền không muốn đi tìm hiểu.
Ánh trời chiều bên ngoài lâu dần dần lặn xuống phía sau núi, mặt đất mất đi ánh sáng cuối cùng. Binh lính bảo vệ đốt đuốc lên, chiếu sáng toàn bộ ngoại đường của Túy Tiên Lâu. Túy Tiên Lâu chìm trong đèn đuốc huy hoàng dưới sự tĩnh lặng của ban đêm càng thêm sáng rõ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!