Chương 31: Hứng thú ác liệt

Dưới ánh mắt khác thường của đám thủ hạ, Stefan kéo Vũ Hóa Điền đi đến nhà giữa trong viện đã được thu dọn thỏa đáng.

Không người dám đến gần phòng quấy rầy, Stefan đặt Vũ Hóa Điền ở trên ghế, ngữ khí có chút bất đắc dĩ.

"Gần đây tính tình ngươi càng lúc càng táo bạo, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì rồi?"

Stefan cảm thấy thật thất bại, hắn chưa từng dễ dàng tha thứ cho kẻ nào như vậy, đối với Vũ Hóa Điền, hắn có thể nói là đã cưng chiều giống như bảo bối, tha thứ sự khiêu khích của y hết lần này đến lần khác, nhưng đối phương dường như không quá cảm kích.

"Tính tình của ta vẫn luôn như thế, có chuyện gì sao? Ngươi buông ra cho ta."

Vũ Hóa Điền nâng cằm lên, liên tục phủ nhận.

Stefan tức giận đến mỉm cười, bóp chặt cằm y đặt xuống một nụ hôn sâu nồng nhiệt, cho đến khi Vũ Hóa Điền từ lúc giãy dụa ban đầu chuyển thành đón ý hùa theo, mới dừng nụ hôn này lại.

Người ngồi trên ghế đôi môi hồng nhuận, hai mắt mang theo chút mê ly, bởi vì còn chưa thoát ra khỏi sự nồng nhiệt của nụ hôn mà biểu hiện rất dịu ngoan, khiến Stefan đặc biệt vừa lòng.

"Nếu ngươi còn không tỉnh táo lại, ta không ngại tiếp tục."

Vũ Hóa Điền hồi phục tinh thần, nhìn nam nhân ở phía trên mình ung dung bình thản mỉm cười, đáy lòng lại dâng lên cảm giác bất an.

Lại là như vậy, bất kể lúc nào ở trước mặt người này y luôn bị vây trong thế yếu nhược không chiếm được chút tiện nghi nào. Bất kể y làm cái gì, đối phương vĩnh viễn mang theo vẻ mặt bao dung, giống như y chỉ là một tên tiểu quỷ chưa lớn.

Cái tên ma cà rồng dối trá chết tiệt này.

Vũ Hóa Điền luôn có thói quen khống chế tất cả vô cùng chán ghét Stefan, chán ghét loại trấn định "Núi Thái Sơn sừng sững trước mắt mà sắc mặt không đổi, con nai nhảy nhót bên cạnh mà mắt không chớp" của hắn, chán ghét nụ cười vĩnh viễn nắm trước mọi việc của hắn, càng chán ghét…… Việc hắn đối xử với y như đối xử với vãn bối.

Y là Vũ Hóa Điền, là người từ một tiểu thái giám bình thường không quan tước không phẩm cấp trở thành khâm sai tập sự kiêm thái giám làm việc cho Tổng đốc Đông Xưởng quyền khuynh triều dã. Y không cần bị bất cứ ai coi mình là hậu bối mà chỉ dẫn, y muốn là có thể cùng đứng sóng vai ngang hàng với hắn…… Mà sao y lại muốn như thế chứ? Ý tưởng bất chợt vọt vào trong đầu này khiến Vũ Hóa Điền ngẩn ra.

Đối với hậu duệ do chính tay mình tạo thành này, chỉ cần muốn, Stefan hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ toàn bộ suy nghĩ của y, mà hiện tại hắn không hề e dè sử dụng năng lực này, ai kêu Vũ Hóa Điền chỉ lo ngẩn người, không để ý đến hắn chứ.

Không thể không nói, ở phương diện nào đó, Stefan quả thực có tính chất đặc biệt khiến người ta chán ghét.

Quan sát được suy nghĩ hiện tại của Vũ Hóa Điền, Stefan mỉm cười, không phải loại tươi cười kiểu quý tộc bình thường, mà là tươi cười ác liệt khiến người ta muốn đánh hắn:

"Hài tử thân ái của ta, thì ra ngươi khẩn cấp muốn sóng vai với ta như vậy sao? Nhưng đây chính là không được đâu. Tuy rằng ta rất vui vì ngươi có tâm ý này, nhưng ngươi phải biết bằng hiện tại ngươi còn quá nhỏ, chờ ngươi nắm giữ được toàn bộ sức mạnh, có được đủ trải nghiệm rồi, ta mới có thể thừa nhận ngươi, cho nên hiện tại, ngươi vẫn nên yên tâm hưởng thụ sự yêu thương của vị "phụ thân" là ta đi."

Tên khốn kiếp đáng giận này!!!

Vũ Hóa Điền tức giận nhảy bật từ trên ghế lên, vung hai tay đầy móng vuốt sắc nhọn, xông đến.

Stefan sớm có chuẩn bị thờ ơ bắt được hai cổ tay của y, giam cầm ma cà rồng trẻ tuổi đánh về phía mình vào trong lòng, tựa như buồn rầu lắc đầu nói:

"Ngươi thật sự là quá nhiệt tình. Tuy rằng ta rất thích ngươi yêu thương nhung nhớ như vậy, nhưng lát nữa còn một bữa tiệc đang chờ đợi chúng ta, cho nên chúng ta vẫn nên kiềm chế một chút, để hoạt động tốt đẹp nào đó của chúng ta đến tối khuya nhé?"

Xem đi xem đi, chính là sắc mặt đáng giận này, mỗi một lần luôn khiến y mất lý trí, thầm nghĩ băm nát người này thành trăm mảnh. Vũ Hóa Điền hận đến ngứa răng, hung lệ nơi đáy mắt bắn thẳng về phía Stefan:

"Ai yêu thương nhung nhớ ngươi? Cái tên vô lại nhà ngươi thật đúng là mặt dày mày dạn."

"A? Đúng không?"

Stefan cười như không cười.

"Vậy có muốn thử xem xem không?"

Cái gì?

Vũ Hóa Điền còn chưa kịp phản ứng lại, cả người lại đột nhiên bị áp về trên ghế, bất kể y có giãy dụa như thế nào cũng không thoát được khỏi trói buộc của nam nhân.

"Ngươi muốn làm gì? Nhanh buông ra."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!