Chương 3: Đi dạo ban đêm đến lãnh cung

Trong suốt ba ngày, Stefan đều cho Vũ Hóa Điền thị tẩm, không chỉ là vì y rất hợp ý hắn, còn là bởi vì máu tươi của y cũng đủ vị ngon cùng dinh dưỡng.

Nhưng cùng lúc cảm thấy sức mạnh của mình khôi phục, nhìn gương mặt trở nên tái nhợt cùng với sắc mặt không che giấu được vẻ mệt mỏi của Vũ Hóa Điền, Stefan cảm thấy có lẽ là nên cho y nghỉ ngơi mấy ngày rồi nói tiếp.

Cho nên đến buổi tối thứ tư, Stefan đến Khôn Ninh cung, gặp vị Vạn Quý phi bởi vì được Hoàng đế sủng ái cả đời cùng với sự ngoan độc của nàng ta mà để lại dấu tích không nhỏ trên lịch sử.

"Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng."

"Ái phi mau đứng lên, trẫm không phải đã nói đừng làm hư lễ này sao? Giữa ta và nàng cần gì phải như vậy?"

Thấy Vạn Quý phi hành lễ, Stefan vội vàng tiến lên nâng lấy, trong trí nhớ nói cho hắn, nguyên chủ vô cùng sủng ái vị này, ngay cả để cho nàng hành lễ cũng luyến tiếc.

Thừa dịp đến đỡ này, Stefan cũng thuận thế đánh giá Vạn Quý phi một lượt.

Không thể không nói, Vạn Quý phi quả thực là một đại mỹ nhân chim sa cá lặn bế nguyệt tu hoa, mặc dù Vạn Quý phi năm nay đã gần năm mươi, nhưng vẫn như trước sắc hoa nồng đậm, nhìn qua chỉ khoảng trên dưới ba mươi, khóe mắt không có một chút nếp nhăn, da thịt trắng nõn như tuyết, một thân bởi vì nhiều năm được độc sủng hậu cung mà có khí chất hoa quý phối hợp với vẻ ôn nhu dịu dàng trưởng thành kia của nàng, giống như một đóa mẫu đơn đỏ rực ở giữa đám hoa.

Vạn Quý phi rất vừa lòng với thái độ của Hoàng đế, nàng hiểu rõ tình thế đứng dậy, vẻ mặt dịu dàng:

"Mấy ngày nay Hoàng thượng có khỏe không? Vũ Hóa Điền kia hầu hạ người cẩn thận chứ?"

"Người ái phi phái đến, tự nhiên là hợp tâm ý trẫm."

Stefan thờ ơ nắm tay Vạn Quý phi ngồi xuống bên cạnh bàn.

Vạn Quý phi thấy sắc mặt hắn như thường, trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

"Hầu hạ tốt là được, nô tỳ đã lớn tuổi sắc suy, sợ đã không thể lọt vào trong mắt Hoàng thượng, có thể có được một người hầu hạ người, nô tỳ cũng an tâm."

Khi nói chuyện thì khóe miệng mỉm cười, mặt mày lại mang vẻ sầu bi.

"Nàng cần gì phải tự khinh?"

Stefan đưa tay ôm nàng, vẻ mặt nhu tình mật ý.

"Ở trong lòng trẫm, Trinh nhi vĩnh viễn là người quan trọng nhất."

"Hoàng thượng "

Vạn Quý phi yêu kiều gọi một tiếng, mềm mại giống như không có xương tựa vào trong lòng hắn.

Ánh mắt Stefan lướt qua, Trương Mẫn rất có tâm nhãn mang theo mọi người lui ra ngoài, hai tay hắn tìm kiếm, ôm ngang Vạn Quý phi lên, đi vào trong nội điện.

Vạn Quý phi cúi đầu không dám nhìn hắn, giống như đang thẹn thùng, thực tế thì gương mặt cúi xuống kia lại tràn đầy đắc ý.

Xem đi, nàng mới là người Hoàng thượng yêu nhất, ngoại trừ nàng ra còn ai có thể được Hoàng thượng ưu ái như thế, được người chuyên sủng hơn hai mươi năm?

Khi Vạn Quý phi được Stefan đặt ở trên giường thêu, nàng nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, ý đồ lộ ra vẻ đẹp nhất của nàng.

Nhưng chờ đợi nàng, chính là một đôi mắt ánh lên tia sáng đỏ quỷ dị.

Nhìn Vạn Quý phi vẻ mặt dại ra trước mắt, trên mặt Stefan đã sớm không còn nhu tình, mùi hương trên người nữ nhân này khó ngửi muốn chết, trong máu lại có mùi mục nát, hoàn toàn không có vị tươi mới mà người sống nên có, hắn ngửi được thiếu chút nữa đã nôn ra.

Có so sánh, Stefan càng thêm nhung nhớ máu tươi của Vũ Hóa Điền, hương vị đậm đà ngọt ngào giống như rượu ngon ngàn năm kia lộ ra sự quyến rũ thuộc về bóng tối, mỗi lần luôn khiến hắn không ngừng được, thiếu chút nữa đã hút khô y rồi.

Nhưng hiện tại cũng không thể uống nữa, bằng không mỹ nhân kia sẽ thật sự mất mạng.

Stefan ném Vạn Quý phi đã bị mình thôi miên lên giường, tạo ra ảo cảnh nàng đang điên loan đảo phượng với mình, rồi nhảy qua cửa sổ của tẩm cung ra ngoài, tránh né thị vệ đi săn đồ ăn.

Stefan cảm thấy thật may mắn tuy rằng hắn thay đổi thân thể, nhưng sức mạnh vẫn còn có, tuy rằng không bằng lúc trước, nhưng tránh khỏi những thị vệ này vẫn là việc rất nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!