Chương 29: Thôi miên

Ăn uống no đủ, lại làm loại vận động hao phí thể lực nào đó. Vũ Hóa Điền rất tự nhiên nằm ngủ say trên giường.

Lần ám sát thứ hai cũng trôi qua trong lúc y ngủ.

So với lần thử đầu tiên, nhóm thích khách thứ hai rõ ràng là lợi hại hơn rất nhiều, tuy rằng nhân số chỉ có một, lại có thể tránh thoát khỏi sự bảo hộ của Cẩm Y Vệ ở bốn phía, nhẹ nhàng tiến vào phòng của Stefan.

Lúc này, Stefan đang ngồi tựa ở trên giường, ôm Vũ Hóa Điền ngủ say đọc sách, bàn tay được bảo dưỡng cực tốt vuốt ve Vũ Hóa Điền ở bên dưới tấm chăn.

Vũ Hóa Điền được hơi thở của Stefan bao bọc hoàn toàn cũng không bởi vì vị khách không mời mà đến kia ghé thăm mà tỉnh lại, vẫn ngủ say như trước.

Khi thích khách cầm đao lặng yên đi đến bên giường thì, lúc bốn mắt nhau giao nhau với Stefan liền có chút giật mình.

Hắn cũng không nhận ra được trong phòng này có hai người, mà một trong số đó lại đang vô thanh vô tức nhìn hắn chăm chú, giống như việc hắn đến đây đều nằm trong dự kiến của đối phương.

Kinh hoàng thấy mình bị lộ, thích khách cầm đao mang theo luồng gió sắc bén đâm về phía giường, vốn tưởng rằng cho dù không phải một kích trúng ngay, cũng sẽ khiến cho mục tiêu thất kinh.

Nhưng phản ứng của đối phương nằm ngoài dự kiến của hắn.

Chỉ cần hai ngón tay, đao của thích khách đã bị Stefan kẹp chặt, bất kể hắn rút ra như thế nào cũng không được.

Stefan giống như nhìn ngắm con mồi đánh giá thích khách đã mồ hôi đầy đầu một chút, mùi lộ ra từ trên thân thể cũng không tệ lắm, tuy rằng còn kém máu của nữ nhân trẻ tuổi, nhưng vào lúc này cũng không có gì phải kén chọn.

Thích khách thấy không rút được vũ khí về, quyết đoán buông tay, cẩn thận chú ý đến động tĩnh của người ở trên giường, thận trọng lui về phía sau.

Nhưng chỉ một cái liếc mắt này, liền khiến hắn không còn có thể thoát được.

Một màn cuối cùng đập vào trong tầm mắt chính là đôi mắt ánh tia đỏ, quỷ dị đến mức đáng lẽ không thể xuất hiện ở con người kia.

Stefan nhìn thích khách vẻ mặt vô thần, ánh mắt dại ra đứng im một chỗ, đôi môi mỏng đại biểu cho sự vô tình khẽ mở:

"Đi tẩy rửa chính mình thật sạch sẽ."

"Vâng, chủ nhân."

Thích khách mặt không chút thay đổi trả lời, lặng yên không một tiếng động biến mất khỏi căn phòng.

"Nhiều người canh gác như vậy, cũng có thể để cho thích khác chạy vào, thật đúng là vô năng."

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng hơi chế giễu vang lên, Vũ Hóa Điền vốn nên ngủ say lại nói ra những lời này, nhưng không hề mở mắt ra.

Tùy tiện ném thanh đao trong tay đi, cầm một lọn tóc dài tản ra bên gối lên, Stefan ngửi mùi hương mang theo chút lạnh lẽo giống như chủ nhân của nó:

"Đừng nói vậy, bọn họ cũng chỉ là vì có ngươi ở đây nên mới thả lỏng cảnh giác thôi."

"Vô năng chính là vô năng, không có lý do gì chính đáng cả."

Vũ Hóa Điền mở mắt, ánh đỏ chợt lóe lên rồi biến mất.

Stefan cũng không cố cãi cho thủ hạ, tuy rằng đã cố ý giăng kết giới ở trong phòng khiến cho người ở bên ngoài không phát hiện ra cũng là nguyên nhân chủ yếu.

"Ngươi giữ hắn lại là có ý gì? Còn hạ loại mệnh lệnh kia nữa."

Nâng nửa người trên dậy. Vũ Hóa Điền không chút bận tâm đến việc thân thể mình bại lộ trong tầm mắt của nam nhân. Ma cà rồng hồi phục thể lực rất tốt, cho dù trước đó có trải qua một phen mây mưa điên cuồng, thân thể y cũng không có bất cứ cảm giác không khỏe nào.

Ánh mắt mang theo thưởng thức nhìn Vũ Hóa Điền lười biếng duỗi eo ở trước mặt hắn, đường cong trên thân thể lập tức bị mở rộng đến độ cong duyên dáng nhất, bàn tay to của Stefan vung lên ôm người vào trong lòng, làn da mang đến xúc cảm nhẵn nhụi của người bên dưới làm hắn hơi hơi thở dài dán mặt lên ngực y, phóng khoáng ăn đậu hủ.

"Lúc trước khiến thân thể này nhiễm lên ấn ký thuộc về ta thật đúng là xinh đẹp, hiện tại muốn chơi đùa thế nào cũng không sao cả."

Cố ý cắn một cái lên hồng anh trước ngực, dấu răng rất nhanh liền biến mất, không vượt quá năm giây. Nhưng hồng anh trướng lớn bị nước bọt làm ướt liền lộ ra vẻ sáng bóng mê người vẫn khiến Stefan nhìn đến no mắt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!