Chương 27: Long môn kết thúc

Bão cát đen sáu mươi năm xuất hiện một lần giằng co thật lâu, từ phương xa tiến đến, mang theo bão cát cắn nuốt Long Môn, sau đó càng lúc càng xa rồi biến mất ở một phương khác, không biết lại mang tai họa đến nơi nào.

Nghe được tiếng gió bên ngoài nhỏ dần đi, lại đợi thêm một khoảng thời gian, người trong đường ngầm mới bắt đầu hành động.

"Đốc chủ, cửa vào đường ngầm không thể mở ra, hẳn là bên ngoài cát đá quá nhiều đã lấp kín đường."

Đàm Lỗ Tử đứng ở bên cạnh Vũ Hóa Điền, thấp giọng bẩm báo.

Hắn sợ mình quá lớn tiếng, sẽ quấy rầy đến Hoàng thượng đang nghỉ ngơi bên cạnh.

Vẻ mặt Vũ Hóa Điền không chút thay đổi, chỉ dặn dò:

"Kêu mọi người tìm xem, đường ngầm này chắc hẳn là có một lối vào khác."

Vũ Hóa Điền không tin Lăng Nhạn Thu từng vì kho báu mà đào vô số đường ngầm trong khách *** Long Môn này lại không nghĩ đến vấn đề ấy, chỉ làm một cửa ra vào.

"Vâng."

Đàm Lỗ Tử nhận lệnh rời đi, mang theo người đi tìm kiếm xung quanh, cuối cùng tìm được một cửa vào không bị bão cát vùi lấp.

Đẩy cơ quan ra, liền có thể thấy một cánh cửa nhỏ một người có thể đi lọt, bẩm báo cho Stefan và Vũ Hóa Điền rồi, mọi người liền rời khỏi đường ngầm chật hẹp này.

Mặt trời gay gắt bên ngoài khiến cho hai ma cà rồng không hẹn mà cùng nhíu mày, mây đen bởi vì bão cát đen sắp đến mà che kín bầu trời nay đã biến mất, hiện tại trên bầu trời cũng chỉ còn một quả cầu lửa cực nóng có thể phơi người ta thành thịt khô trong sa mạc.

Tiểu Đức Tử thông minh lấy một cái ô vẫn để trong hành lý mang theo người ra, che trên đầu Stefan, tuy rừng không có tác dụng mấy, nhưng ít ra không cần đắm chìm cả người trong ánh nắng chói chang.

Stefan có được đãi ngộ dành cho đế vương khiến Vũ Hóa Điền ghen tị, nhưng nhiều người ở đây như vậy y cũng không thể nói cái gì, chỉ có thể lạnh lùng nghiêm mặt, quanh người dâng lên một luồng khí lạnh lẽo.

Tố Tuệ Dung từ cung nữ trốn đi biến thành thị nữ bên người bởi vì đi sát quá, liền bị hàn khí này khiến đáy lòng lạnh lẽo một mảnh, không biết Đốc chủ bị làm sao.

Nàng không thể tưởng tượng ra được Vũ Hóa Điền là vì không có người che ô cho mình mà không vui.

Nâng mắt nhìn lại, nơi vốn là khách *** giờ đã không còn nhìn thấy cả một mảnh gỗ, cũng không biết khách *** là bị bão cát vùi lấp hay là bị bão cát cuốn đi toàn bộ, nhưng nghĩ cũng biết những thứ bọn họ để lại đó cũng không tìm ra được.

"Hoàng thượng, đô thành của Thượng quốc Đại Bạch đã xuất hiện."

Cẩm Y Vệ ra khỏi đường ngầm trước tiên điều tra xung quanh một lượt xuất hiện từ sau một cồn cát, bẩm báo.

Stefan gật đầu, bước chân đi về phía người kia xuất hiện.

Vòng qua cồn cát, quả nhiên phát hiện trong một cái hố cực lớn có một tòa thành trì cổ xưa lẳng lặng đứng vững, tòa thành tràn ngập phong tình của nước khác kia quả thực khiến cả đám người bọn họ rung động.

"Nhân mã của quân đội khi nào mới đến?"

"Cần khoảng một canh giờ."

Một canh giờ? Stefan nhíu mày nhìn tòa thành trong hố cát, bởi vì bị bão cát đen thổi qua nên mới lộ ra hố này, nơi đây cũng không ổn định, một lúc lâu sau ai biết được đô thành vừa mới lộ ra này không còn thấy đâu nữa. Tám chín phần mười là không có ở đây, bằng không nơi này sao có thể đợi đến lượt bọn họ mới bị phát hiện.

"Vào xem."

Stefan bước lên, đi vào đô thành trống trải không có người này.

Người phía sau không có ai dám ngăn cản hắn, cho dù biết có khả năng bên trong có nguy hiểm. Cho nên bọn họ chỉ có thể đuổi kịp theo sát Stefan, mở đường cho hắn.

"Dùng cái này."

Vũ Hóa Điền ném cho Cẩm Y Vệ phụ trách dò đường một tấm bản đồ, là thứ y tiện tay "mượn" được từ chỗ của Bố Lỗ Đô.

Cẩm Y Vệ nhận trách nhiệm tiên phong nhận lấy bản đồ, mở ra nhìn nhìn, xác định đại khái được phương hướng, nói một tiếng tạ tội với Stefan, bước nhanh lên phía trước, vừa mở đường vừa để lại dấu hiệu, thuận tiện cho bọn họ ra vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!