Chương 26: Bão cát tấn công

Cuối cùng, Vũ Hóa Điền cũng không thể tiêu diệt được toàn bộ đám người Vũ Hóa Điền – lúc ấy mặt y quả thực đen như được nhuộm mực nước.

Cũng không biết đám người Triệu Hoài An là may mắn hay bất hạnh, đúng lúc Vũ Hóa Điền đánh đến không kiên nhẫn, chuẩn bị ra tay giết hết bọn họ thì, bão cát đen đã đến đây.

Mây đen cuồn cuộn đầy trời, một ngọn lốc xoáy đứng vững giữa trời đất xoáy tròn chạy đến từ đằng xa, khí thế giống như muốn cắn nuốt hết trời đất, quả thực giống như sắp tận thế.

Đối với toàn bộ con người mà nói, đây quả thực là tận thế, sức mạnh to lớn của thiên nhiên không phải thứ mà con người nhỏ bé như bọn họ chống cự được.

Vũ Hóa Điền không thể không bắt đầu lo lắng lùi lại, người y mang đến nhiều lắm, hơn nữa Hoàng thượng còn ở nơi này, tổn thất là không chịu nổi.

Vũ Hóa Điền hoàn toàn quên mất tên Stefan kia và mình hiện tại hoàn toàn không còn là con người, cho dù bị bão cát đen cuốn đi cũng vẫn có thể sống tốt.

Bão cát đen càng lúc càng gần, Vũ Hóa Điền quyết đoán lệnh cho thủ hạ lui về khách ***, trốn vào bên trong động ngầm, chờ bão cát rời đi.

Công kích của Vũ Hóa Điền lập tức trở nên sắc bén, cho dù hiện tại là lấy một địch mười cũng không cần thêm nhân thủ đến giải quyết những kẻ khác, huống chi có hai cao thủ là Đàm Lỗ Tử và Triệu Thông cùng ở lại đánh với đối phương, chỉ có Kế Học Dũng nghe theo lệnh chỉ huy những người khác rút lui về khách ***.

Đám người Triệu Hoài An tự nhiên cũng nhìn thấy một màn này, lại chỉ có thể nhìn đám người Tây Xưởng dưới sự che chở đâu vào đấy của Vũ Hóa Điền rút lui về khách ***, lại không thể không kiêng kỵ — cung tên không ngừng lóe lên tia sáng lạnh trên tay đám cung thủ phía sau không lúc nào là không nhằm về phía bọn họ, liền đứng ngồi không yên.

Vũ Hóa Điền cũng mặc kệ bọn họ nghĩ như thế nào, trường kiếm trong tay khẽ động, kiếm trong kiếm không phát ra một tiếng vang bay đến, xoay tròn một vòng bốn phía quanh y, để lại một vết máu cho kẻ địch rồi lại bay về chỗ cũ.

Đám người vây quanh y lúc này chỉ còn Triệu Hoài An, Cố Thiếu Đường và Thường Tiểu Văn, những kẻ khác không phải bị thương bị ngã xuống đất không thể nhúc nhích thì chính là đã bị một kiếm của Vũ Hóa Điền đoạt mạng.

Mắt thấy bão cát đen càng lúc càng đến gần, gió thổi mạnh mẽ mang theo cát đá bay đầy trời đánh thẳng về phía bọn họ, mắt của mọi người đều sắp không mở ra được, thân thể cũng càng lúc càng bị bạt đi.

Đàm Lỗ Tử và Triệu Thông giải quyết đám lâu la còn lại, mang theo vũ khí muốn tiến lên hỗ trợ, lại bị Vũ Hóa Điền thét lên ngăn lại.

"Các ngươi cũng lui về khách *** đi, nơi này để bổn tọa ứng phó."

"Đốc chủ?!"

"Lui ra!"

Vũ Hóa Điền hừ lạnh một tiếng, ánh mắt giống như dao nhỏ ném qua.

Đàm Lỗ Tử vào Triệu Thông vừa thấy, theo phản xạ liền nhận lệnh rút lui về khách ***, khí thế của Đốc chủ quá lớn, bọn họ đã quen với việc nghe lệnh.

Lúc đến cửa khách *** thì, Đàm Lỗ Tử mới phát hiện Hoàng thượng thế nhưng vẫn ngồi im tại chỗ.

"Hoàng thượng, bão cát đen sắp tới, ngài cũng mau vào trong tránh đi."

Đàm Lỗ Tử quỳ một chân xuống thỉnh cầu.

Stefan nhìn người nào đó đang đánh đến vui vẻ ở bên kia, biết y sẽ không làm sao, gật đầu đồng ý, đáp ứng thỉnh cầu của Đàm Lỗ Tử, đứng dậy đi vào khách ***.

Nhưng đúng lúc này thì, một bóng đen nhảy ra từ một góc tấn công thẳng về phía Stefam.

Stefan không nhúc nhích, tuy rằng bóng đen kia có khí thế bức người, nhưng không có sát khí, hơn nữa cũng không cần hắn ra tay, bên cạnh có nhiều cao thủ như vậy cũng không chỉ để trưng bày.

Khi bóng đen đi đến trước mặt thì, Thanh Long đột nhiên đứng chắn trước mặt Stefan, hộp vũ khí trên lưng không biết đã được mở ra từ lúc nào, Thanh Long rút từ trong đó ra một thanh bảo đao bằng thép sáng loáng, vung một đao chặn bóng đen lại.

"Leng keng"

Tiếng đao kiếm vang lên khi va chạm vào nhau khiến người ta nhịn không được nhíu mày, bóng đen thấy sự không thành, sau một kích liền lui lại, Thanh Long thấy vậy, lập tức tấn công.

Cẩm Y Vệ từ khi Thanh Long ra tay đã sớm tụ lại trước mặt Stefan, bảo vệ hắn an toàn.

Stefan nhìn thấy rõ người đến, tuy rằng dáng vẻ là nam tử nhưng vẫn có thể nhìn ra đây là một nữ nhi, gương mặt thanh tú lại không có chút màu máu, vừa nhìn đã biết là mất máu quá độ. Chỉ trong chốc lát hắn đã xác định được nữ tử này chính là Lăng Nhạn Thu, chỉ là không biết vì sao nàng ta lại đột nhiên xông đến ám sát.

Khi gặp được Triệu Hoài An thì, Lăng Nhạn Thu bởi vì phân tâm mà bị thương, nhưng khi Triệu Hoài An kêu nàng rời đi, mặt ngoài thì nàng đồng ý, nhưng trong lòng lại vẫn luyến tiếc như trước, cho dù biết việc lần này vạn phần hung hiểm, nàng cũng muốn ở lại hỗ trợ. Cho nên liền lén nấp trong chỗ tối, chờ thời cơ hành động.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!