Chương 25: Tương kế tựu kế

Trong phòng tối, đám người Triệu Hoài An tề tụ trong đường, thương nghị về bố trí ngày hôm nay.

Bọn họ thương lượng rất nghiêm túc, từ hạ độc đến phóng hỏa, đủ loại âm mưu quỷ kế đều xuất ra hết, thảo luận vui vẻ không thôi.

Vũ Hóa Điền mặt lạnh dựa vào tường nghe, không có chút ý định tham gia vào. Đương nhiên, mọi người cũng không hỏi ý của y.

"Được rồi, chúng ta cứ làm như vậy, Bố Lỗ Đô các người đi tìm Lữ Bố kia, dùng thuốc giải làm mồi nhử, kêu gã đi thả hết ngựa của đám người Tây Xưởng đi, sau đó các ngươi lại dẫn người ra bên ngoài canh giữ, khống chế toàn bộ đám ngựa ấy."

"Tiếp theo, Phong lý đao đi nói cho bọn họ tin tức Lữ Bố phản bội, thừa dịp Lữ Bố bị bắt, Cố Thiếu Đường và Bố Lỗ Đô ở tầng dưới ra vẻ bởi vì Phong lý đao mà ra tay đánh nhau, Lương chưởng quầy mang theo tiểu nhị xuống dưới hun khói, để bọn họ nghĩ rằng khách *** bị cháy. Khi bọn chúng chạy ra khỏi khách *** thì, chúng ta liền đi vào trộm hết quan phục của chúng ta, tiếp đó lại giả trang thành đoàn người của Vũ Hóa Điền hội họp với đám người Đàm Lỗ Tử, khiến bọn chúng tin tưởng đằng sau có một người khác đến, hơn nữa không có ý tốt, như vậy có thể khiến bọn họ hai bên tự giết nhau."

Triệu Hoài An tổng kết lại kế hoạch tác chiến lần này.

Vũ Hóa Điền mắt lạnh nhìn cái tên vẻ mặt chính nghĩa kia, trong lòng lại là trơ trẽn. Y chưa bao giờ tin tưởng vào chính nghĩa gì cả, đó chỉ là người thắng vì lừa gạt thế nhân mà mở miệng lấy cớ thôi.

Triệu Hoài An này, ở mặt ngoài là bộ dáng vì nước vì dân, lại chỉ biết vung đao múa kiếm, gã cho dù giết nhiều gian thần làm xằng làm bậy như vậy thì sao nào? Bớt đi một Vạn Dụ Lâu thì cũng có thể có thêm Lý Dụ Lâu, Triệu Dụ Lâu, dân chúng vẫn phải chịu tội như trước, chẳng qua là đổi một kẻ bóc lột khác mà thôi. Huống chi người trong thiên hạ nhiều như vậy, gã giết được hết sao?

Hơn nữa, trong mắt y, Triệu Hoài An này cũng không phải tốt lành gì. Vì phá kế hoạch của y, thế nhưng lại khiến một dân phu đi giày của y, biết rõ điều này sẽ khiến đối phương toi mạng, gã vẫn làm. Làm hại một đám người là hại, làm hại một người cũng là hại, chính nghĩa trong lòng gã cũng chỉ là thỏa mãn dục vọng của chính mình mà thôi.

Vũ Hóa Điền biết bản thân mình là một tiểu nhân, nhưng y càng chán ghét ngụy quân tử như Triệu Hoài An này, ít nhất tiểu nhân như y cho đến giờ muốn làm việc gì cũng sẽ không giấu diếm, không giống kẻ này làm ra vẻ đạo mạo, khiến người ta khinh thường.

Mọi người nghe xong lời nói của Triệu Hoài An, cảm thấy rất có đạo lý, liền phân công nhau đi hành động.

Vũ Hóa Điền tự nhiên cũng đi theo mọi người.

"Phong lý đao."

Triệu Hoài An gọi y lại.

Vũ Hóa Điền xoay người nhìn gã, chờ gã nói chuyện.

Triệu Hoài An đưa tay vỗ vỗ vai y, vẻ mặt thận trọng nói:

"Ta biết hôm nay tâm tình của ngươi không tốt, nhưng phàm là lấy đại cục làm trọng, có chuyện gì đợi giải quyết xong đám người Tây Xưởng kia lại nói tiếp."

Vũ Hóa Điền cúi đầu nhìn bàn tay đặt lên vai mình mang theo chút vết bẩn kia, y xưa nay thích sạch sẽ trong mắt liền hiện lên một tia thâm trầm, thiếu chút nữa không kiềm chế được đẩy cánh tay Triệu Hoài An ra, khóe miệng xé ra một độ cung cười như không cười, Vũ Hóa Điền không chút dấu vết đẩy tay gã ra.

"Ta biết."

Đợi xong việc này rồi, chúng ta sẽ cẩn thận tính sổ lại.

Lưng Triệu Hoài An lạnh toát, có loại cảm giác giống như đại họa lâm đầu, nhưng rất nhanh hắn liền cho rằng cái này là do hắn nghĩ quá nhiều, thấy "Phong lý đao" hiểu được ý của hắn, liền gật đầu thả cho y đi.

Vũ Hóa Điền dựa theo kế hoạch của Triệu Hoài An đi lên tầng, đến trước cửa phòng của đám người Đàm Lỗ Tử.

Triệu Hoài Thông mở cửa tự nhiên sẽ không giống như trong phim điện ảnh, vừa nhìn thấy Đốc chủ ngoài cửa liền mở miệng nói ám hiệu ra.

Hiện tại Phong lý đao có dáng vẻ rất giống Vũ Hóa Điền kia đã sớm táng thân trong miệng sói.

"Đốc chủ."

Triệu Thông cung kính mời y vào cửa.

Vũ Hóa Điền gật đầu ừ một tiếng, đi vào phòng.

Mấy người trong phòng thấy y, đều đứng dậy.

Vũ Hóa Điền phất tay, chặn ngang lời thỉnh an của bọn họ.

"Đám người ở tầng dưới đã định ra kế hoạch, các ngươi nghe cho kỹ, thuận tiện phái một người đến chỗ Lữ Bố kia, nói cho hắn, nếu ai dùng thuốc giải bức ép hắn, kêu hắn cứ nghe theo là được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!