Từ lúc Vũ Hóa Điền đến khách ***, Stefan đã ngửi ra được mùi máu của y, loại hương vị ngọt ngào còn hơn cả rượu đỏ cao cấp này khiến dạ dày của hắn càng nôn nóng hơn, lúc nào cũng khắc khắc nhắc nhở hắn, nó cần ăn cơm. Stefan gần như là dùng hết hoàn bộ lực tự chủ mình có mới không vừa nhìn thấy Vũ Hóa Điền đã trực tiếp cắn xuống một hơi, hút đến tràn trề vui sướng, dùng máu tươi của y lấp đầy dạ dày trống không.
Đó không phải là hưởng thụ món ngon, đó là lấp đầy bụng, Stefan không cho phép mình đạp hỏng món ngon như thế.
So với ham muốn hưởng thụ món ngon thì còn chuyện tốt đẹp hơn nhiều lắm.
Stefan tựa lên người Vũ Hóa Điền, đầu chôn vào trong cổ y, liếm hôn làn da trắng nõn cùng mạch máu bên dưới da thịt, mùi hương tản ra từ bên trong khiến hắn muốn ngừng mà không được.
Một bàn tay không hề có vết chai nào sờ soạng trước ngực Vũ Hóa Điền, vạt áo được buộc rất chắc nhanh chóng bị cởi ra, bàn tay theo khe hở của vạt áo luồn vào vuốt ve qua lại trong ngực, cảm nhận da thịt trắng mịn.
Vũ Hóa Điền hừ nhẹ một tiếng trầm thấp, hô hấp trở nên có chút dồn dập, y cũng đã hơn một tháng không được hưởng thụ loại cảm giác này, nhất thời liền có chút không thể thích ứng được.
"Nhớ ta sao?"
Stefan nâng cằm lên, ngậm lấy vành tai mượt mà, nhẹ nhàng gặm cắn.
"Ưm……"
Một tiếng ngắn ngủn, không biết là đang trả lời hắn, hay chỉ là rên rỉ vô thức.
Không quá chăm chăm vào vấn đề này, đầu ngón tay của Stefan đè lên điểm đỏ trước ngực, xoa nắn vài cái, tiếp đó lại hung hăng bóp mạnh.
"A!"
Đau đớn khiến Vũ Hóa Điền theo phản xạ hừ một tiếng, nhưng cảm giác kỳ diệu đến sau đó lại khiến thân thể y run lên nhè nhẹ.
Có đôi khi đau đớn càng dễ dàng khiến người ta cảm nhận được khoái hoạt hơn.
Hai tay xấu xa của nam nhân ở phía trên người mang đến cho Vũ Hóa Điền khoái cảm quá mức, y cũng không phải người chỉ biết phòng thủ, liền tấn công ngược lại, đưa tay kéo y phục của người kia xuống, ôm lấy eo hắn, hôn lên ***g ngực hơi gầy gò của đối phương.
Stefan ngược lại là có chút ngoài ý muốn với sự chủ động của y, nhưng cũng rất hưởng thụ.
Động tác của hai người càng lúc càng nhanh, thân thể cọ xát trong lúc y phục bị rút đi, từ trên giường rơi xuống mặt đất.
Nhiệt độ cơ thể Stefan bởi vì nguyên nhân của bản thân mà luôn hơi thấp, khiến Vũ Hóa Điền càng lúc càng cảm thấy nóng thoải mái không thôi, nhịn không được ôm lấy người cọ cọ, mồ hôi dính lên đối phương, đây cũng là nguyên nhân khiến y vẫn luôn không phát hiện ra công dụng không ngờ được này của nam nhân.
Khi hai thân thể hợp thành một, sức mạnh sinh ra do ma sát là cực lớn, ván giường vang lên cót két cót két không ngừng, hai chủng tộc đầy trí tuệ hợp lại thành một chìm trong ý loạn tình mê, tiếng rên rỉ càng lúc càng không che đậy, bọn họ cũng không cần che đậy, thoải mái đến mức khiến cho vài người nghe được mà hết hồn, ngủ không yên giấc.
Vũ Hóa Điền cảm thấy mình bị rung động đến mức sắp tan rã, nhưng y đã sớm không thể tự kiềm chế, cho dù va chạm kịch liệt khiến sau lưng y bị tấm chăn không tính là mềm mại trải trên ván giường cọ sát đến đau đớn, y cũng luyến tiếc không muốn buông bàn tay của nam nhân đang vây quanh mình ra.
"Ưm…… A mau…… Nhanh lên……"
Thân thể kêu gào muốn được nhiều hơn, y cũng thành thật biểu đạt ham muốn của chính mình.
Nghe được lời cầu xin của y, nam nhân liền kéo lấy y, để hai tay y ôm lấy cổ mình, mặt đối mặt đong đưa lên xuống.
Sức nặng của thân thể khiến mỗi một lần tiến vào càng thêm sâu hơn, lục phủ ngũ tạng bị quấy đảo đến từng chỗ, Vũ Hóa Điền nheo mắt hưởng thụ đong đưa vòng eo phối hợp với động tác của nam nhân, phối hợp với hắn, chiếc cổ thon dài hơi ngửa ra sau, đôi môi đỏ mọng hé mở phun ra tiếng rên rỉ thở dốc mê người, nam nhân nghe được mà ngứa ngáy trong lòng, động tác càng thêm mạnh mẽ, khiến Vũ Hóa Điền chỉ có thể giống như cánh bèo trong gió lắc lư theo hắn.
Bàn tay to vốn nắm lấy vòng eo Vũ Hóa Điền buông ra một bên, nam nhân giữ lấy gáy của Vũ Hóa Điền, môi hôn lên miệng của y, Vũ Hóa Điền phối hợp vươn đầu lưỡi, hai đầu lưỡi mềm mại quán lấy trong không khí, trao đổi nước bọt trong miệng nhau, một lúc lâu sau mới lưu luyến không rời mà tách ra, chất lỏng màu bạc vương ở giữa, khiến cho hình ảnh vốn đã hương diễm này càng thêm *** mỹ.
Trên thân thể ướt sũng mồ hôi là sợi tóc đen thẫm, khi cử động thì vài sợi tóc xẹt qua hai điểm trước ngực, có chút ngứa ngáy, Vũ Hóa Điền run rẩy, sau đó cả người dán lên người nam nhân, dùng ngực của mình ma sát nam nhân, ô ô hừ thấp không ngừng.
Khóe miệng nam nhân nhếch lên thành độ cong mà ngày thường không thể nhận ra, hai mắt vốn đen láy không biết từ lúc nào đã chuyển thành màu đỏ sậm, trong căn phòng mờ tối giống như bảo thạch lóe sáng lấp lánh, quỷ dị mà xinh đẹp.
Vũ Hóa Điền không chú ý đến một màn này, cả thân lẫn tâm đều tập trung vào một màn hoan ái này khiến y đã hoàn toàn không thể suy nghĩ đến chuyện khác.
"Ha a!!!"
Khi răng nanh bén nhọn cắm vào trong mạch máu thì, khoái cảm theo dòng máu chảy ra càng bành trướng hơn, tiếng rên rỉ trầm thấp trở nên cao vút, Vũ Hóa Điền nằm trong lòng nam nhân, toàn thân co cút, đầu óc trống rỗng, ý thức tan rã. Gương mặt ngửa ra sau lộ ra biểu tình cổ quái trong thống khổ lại mang theo vui thích, đôi mắt đào hoa xinh đẹp không nhìn ra bất cứ điều gì, đồng tử dần dần thu nhỏ lại, miệng mở lớn hô hấp dồn dập, một dòng chất lỏng trong suốt chảy xuống theo khóe miệng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!