Khi nhìn thấy Vũ Hóa Điền ở trong trạm dừng thì, Triệu Thông liền biết kẻ ở trong khách *** là giả.
Hắn lập tức báo cáo cho Vũ Hóa Điền về việc này.
"Thực sự giống đến vậy?"
Vũ Hóa Điền nhìn chính mình trong gương, không tin rằng trên thế gian này còn một người khác có dáng vẻ giống mình như đúc.
Tuy rằng sắc mặt Vũ Hóa Điền không lộ vẻ gì cả, nhưng Triệu Thông cũng không dám nói rằng dáng vẻ của người kia giống y như đúc, chỉ có thể nịnh nọt:
"Nhìn qua chỉ có ba phần giống, nhưng hành vi của hắn ngả ngớn, cử chỉ hoang đường, không có nổi một phần vạn thần vận giống như Đốc chủ."
Vũ Hóa Điền nâng mắt liếc nhìn Triệu Thông một cái, cũng không tin tưởng lời nói của hắn, nếu không giống, sao người này phải đến tận đây xác nhận? Trong lòng y lập tức nổi lên sát khí với kẻ giống mình y hệt kia, nhưng hiện tại vẫn chưa đến lúc.
"Người này có tác dụng, chúng ta có thể dùng hắn để đánh bất ngờ."
"Ý của Đốc chủ là?"
Vũ Hóa Điền lau chiếc nhẫn trên tay, cầm trà lên, nhẹ nhấp một ngụm.
"Ngươi về báo cho Đàm Lỗ Tử hãy án binh bất động, mỗi một bước đều phải chờ chỉ thị của ta, dẫn kẻ địch vào bẫy."
"Đốc chủ nói bẫy là?"
Vũ Hóa Điền có chút bất đắc dĩ, võ nghệ của Triệu Thông quả thực bất phàm, nhưng đáng tiếc là không có đầu óc, là điển hình của loại người tứ chi phát triển đầu óc đơn giản.
"Lấy giả đánh tráo, ta giả thành gã, nhổ cỏ bọn chúng tận gốc."
Y cũng không tin rằng khách *** bên kia đột nhiên có nhiều người đến như vậy là không có âm mưu gì.
"Đốc chủ diệu kế, để đảm bảo cẩn thận, nếu là khó phân thật giả, trước khi Đốc chủ đến hãy báo cho chúng thuộc hạ đến, để phòng ngừa chúng thuộc hạ nhất thời coi Đốc chủ là gã."
Vũ Hóa Điền hạ mắt ngẫm nghĩ, quả thực là rất có lý, liền mở miệng cho hắn một mật ngữ.
"Long Môn phi giáp, liền biết thật giả."
"Long Môn phi giáp, liền biết thật giả?"
Triệu Thông nhẩm lại một lần, tỏ vẻ đã nhớ kỹ.
Vũ Hóa Điền lại kéo hắn qua, rút chủy thủ ra cảnh cáo:
"Khẩu lệnh bí mật nhất định phải nhớ kỹ, nếu như không nhớ được, ta sẽ khắc lên ngực ngươi."
"Vâng vâng, thuộc hạ nhất định nhớ kỹ."
Triệu Thông cười gượng, ai kêu hắn từng có tiền án chứ.
Vũ Hóa Điền đẩy hắn ra, nhìn hắn nhẩm đi nhẩm lại mật lệnh này mấy lần, xác định không có vấn đề gì mới nói:
"Nếu không còn việc gì, ngươi mau trở về đi."
Triệu Thông vừa nghe, lại nhớ tới một chuyện quan trọng nữa, Hoàng thượng đang ở khách *** đó.
Lúc Triệu Thông ra ngoài, đúng là lúc Stefan xuống dưới dùng cơm, hắn cũng đã gặp qua Hoàng thượng, bên cạnh lại có nhiều cao thủ của Cẩm Y Vệ ở đó như vậy, hắn tất nhiên hiểu rõ bản thân mình không nhầm lẫn, tuy rằng không biết vì sao Hoàng thượng rời khỏi kinh thành chạy đến đây, nhưng Triệu Thông cảm thấy phải báo cho Vũ Hóa Điền một tiếng.
Nhưng nhớ lại lời cảnh cáo của Huyền Vũ, hắn lại không biết có nên nói hay không.
Vũ Hóa Điền đang uống trà thấy hắn do dự mãi, muốn nói lại thôi, liếc xéo sang nhìn hắn:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!