"Gia, thuộc hạ cầu kiến."
Thanh Long cách cánh cửa gọi một tiếng, hắn dùng biện pháp truyền âm ngàn dặm, không sợ Hoàng thượng không nghe thấy lại không cần lo lắng bị kẻ không liên quan nghe được.
Stefan ngâm mình ở trong nước nghe được tiếng động, ra hiệu bảo Tiểu Đức Tử ra mở cửa.
Trong phòng được ngăn ra bởi một bình phong đơn giản, là cố ý yêu cầu từ chỗ chưởng quầy của khách ***. Thanh Long đứng ở trước tấm bình phong, bẩm báo cho Stefan:
"Ở dưới là đám người Tây Xưởng."
Vành tai Stefan giật nhẹ.
"Vũ Hóa Điền cũng đến đây?"
"Vẫn chưa, theo thám tử hồi báo, Vũ Đô đốc hẳn là ở trạm dừng cách đây năm mươi dặm."
Tiếp đó, Thanh Long miêu tả lại đơn giản những chuyện vừa mới xảy ra một lần.
"Đã biết, kêu đám người Tây Xưởng ngậm miệng lại, chuyện không nên nói thì đừng nói."
"Vâng."
……
"Ngươi hãy nghe cho kỹ, trong vòng nửa tháng này không được nhận thêm khách, gian khách *** này chúng ta bao hết."
Người trong khách *** rất có khả năng là người đứng đầu của bọn họ, người Tây Xưởng cũng không dám quá hống hách, nhưng bọn họ vẫn là cầm bạc ném cho chưởng quầy, muốn bao hết khách ***.
"Việc này không thể được đâu khách quan, nơi này sắp có bão cát lớn quét qua, chúng ta cũng muốn nhanh chóng chạy đến trạm dừng ở bên kia tránh gió, ở lại khách *** chính là cửu tử nhất sinh, sẽ không còn mạng."
Chưởng quầy cầm bạc, vẻ mặt do dự, bạc ai mà không thích, nhưng vẫn phải còn mạng mà kiếm nữa.
"Có bão cát lớn như vậy?"
Triệu Thông không tin, vẻ mặt thờ ơ.
"Bão cát đen ở Long Môn rất đáng sợ."
Vẻ mặt chưởng quầy nghiêm túc, sợ hắn không tin.
"Trong phạm vi một trăm dặm quanh đây đều sẽ bị cát chôn vùi, đến lúc đó khách *** ra sao cũng không ai biết được?"
"Phải không? Tiền, ngươi cầm lấy, có đi hay không để ta tính."
Đàm Lỗ Tử đang đứng ở bên cầu thang xem xét địa thế trong khách *** nghe vậy, quay đầu trầm giọng nói, trong ngữ khí tràn ngập sự nguy hiểm.
Chưởng quầy tiêu sái đi đến phía sau Đàm Lỗ Tử, muốn thuyết phục hắn.
"Cái đó không được đâu, mấy khách nhân vừa đến từ ngoài biên ải, ta không dám đắc tội bọn họ đâu."
"Vậy ngươi không sợ đắc tội chúng ta?"
Triệu Thông tiến lên, gương mặt có một cái bớt lớn thoạt nhìn càng dữ tợn hơn.
"Nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì?"
"Khách quan, số bạc này ta không dám nhận đâu, ngài bao hết khách ***, bọn họ lại không đi, ta thật không dám kêu người ta mà!"
Chưởng quầy đuổi theo Đàm Lỗ Tử đi lên tầng, muốn nói thêm gì đó, lão thật sự chưa nhìn ra trong việc này ai sẽ là người quyết định.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!