Chương 16: Khách điếm long môn

Khách *** Long Môn.

"Các vị gia thông cảm, ngày mai, chậm nhất là đến ngày hôm sau nữa, bão cát đen nhất định sẽ đến, thấy đàn chim vừa bay qua lúc nãy không? Đó chính là điềm báo. Bão cát không có mắt, đến lúc ấy toàn bộ khách *** này cũng sẽ bị chôn vùi, hết nước lương thực cạn, ngay cả chúng ta cũng phải chuyển đến trạm dừng đằng kia. Bên đó có núi, gió lớn mấy cũng không thổi đến được, muốn ăn uống gì cũng đều có, đội lạc đà chỉ mất một lúc là ra đến."

Chưởng quầy Long Môn thao thao bất tuyệt một hồi, thái độ khiêm tốn khẩn cầu khách nhân rời khỏi khách ***.

Phần lớn mọi người thấy thái độ của ông ta tốt, lại nghĩ đến bão cát đen quả thực quá đáng sợ, liền thanh toán tiền, mua thêm chút nước, đi theo đội lạc đà rời khỏi nơi này đến trạm dừng cách đó năm mươi dặm.

Đương nhiên, cũng có không ít người không đi, ví như "Triệu Hoài An" cùng Tố Tuệ Dung vừa mới đi vào, chuẩn bị ăn cơm, lại ví như đám dị tộc phiên bang đang ở trong đại đường ăn to nói lớn, lại ví như vài kẻ nào đó vừa mới làm xong thủ tục vào ở.

Lão chưởng quầy giữ chặt tiểu nhị vừa mới đi từ trên tầng xuống, vẻ mặt hung dữ.

"Ai, không phải ta kêu ngươi đi mời mấy vị khách nhân tầng trên mau đi thôi, sao còn chưa có động tĩnh?"

Tiểu nhị bất đắc dĩ.

"Chưởng quầy, không phải ta không muốn mời họ đi, nhưng người ta không bận tâm đến ta mà. Mấy người kia người nào cũng mang theo vũ khí, vừa nhìn đã biết là không dễ chọc, ta không dám đâu."

Chưởng quầy nhíu mi, trận bão cát đen này ở Long Môn năm mươi năm mới có một lần, nếu những người này không đi, chắc chắn sẽ có phiền toái.

Không đợi chưởng quầy nghĩ ra cách đuổi người đi, ngoài cửa lớn đã có một nhóm người đi vào.

Bình thường ban ngày cũng không thấy được cả nhóm người, sao hôm nay lại toàn ghé vào cùng nhau? Chưởng quầy nhíu mi.

"Đến đây, hai bát mỳ ni cô (mỳ chay)… đây!"

Tiểu nhị tiếp đón hai người "Triệu Hoài An" và Tố Tuệ Dung lúc trước bưng đồ ăn các nàng gọi ra, lại phát hiện không thấy khách nhân đâu, ngược lại có thêm một đám người hung ác, giật mình kinh sợ, liền làm đổ mỳ trong tay.

Mấy khách nhân vừa vào cửa đều đặt ánh mắt lên người hắn, tiểu nhị sợ hãi, lập tức ngã quỵ xuống, toàn thân run rẩy.

"Đắc tội rồi, đắc tội rồi."

Chưởng quầy thấy tình thế không ổn, lập tức tiến lên tạ tội, vẻ mặt lại không kiên nhẫn vội vàng xua tiểu nhị đi.

"Ngươi nhanh chóng về phòng bếp đi, tay chân vụng về quá."

Tiểu nhị thông minh cầm một bồn nước ở trong sa mạc còn đắt hơn vàng bước về phía vị khách duy nhất mà bọn họ quen thuộc, khúm ním tươi cười nói.

"Ai, Lữ Bố đại gia, mời rửa tay cho sạch."

Người được gọi là Lữ Bố đại gia đưa tay vào trong chậu rửa sạch, làm bắn ra một đống bọt nước, tiểu nhị nhìn thấy mà đau lòng, lại không dám lên tiếng, ngay cả tươi cười trên mặt cũng không dám để mất.

Vừa rửa tay, Lữ Bố vừa nói.

"Mười mấy ngày nay có thấy nữ nhân lạ mặt nào đi ngang qua không?"

"Lạ mặt? Chưa từng thấy."

"Chuyện là như vậy."

Lữ Bố rửa tay xong nhận khăn tay tiểu nhị đưa đến lau lau tay, một tiểu nhị khác ở bên cạnh giúp vỗ sạch bụi đất trên người gã xuống.

"Một vị huynh đệ của ta ở kinh thành mua một nữ nhân, đang muốn đưa về thì ả chạy mất, các huynh đệ này của chúng ta……."

Lữ Bố cười nhìn về phía người đi cùng, thấy vẻ mặt bọn họ sắc lạnh, lập tức sửa miệng lại.

"Nói sai rồi, không phải huynh đệ, là đại ca ta, bọn họ là đến bắt tiện nhân kia mang về, cho nên nếu hai ngươi từng gặp nữ nhân kia……

Câu kế tiếp của gã là nói cho chưởng quầy, bởi vì khoảng cách quá gần, chưởng quầy bị nước miếng của gã bắn lên mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!