Vũ Hóa Điền mài mực không nói lời nào, Stefan không quá vừa lòng dừng bút nhìn y.
"Sao vậy, không nói chuyện với trẫm?"
"Hoàng thượng muốn nghe chuyện gì?"
Mực nước trong nghiên mực cũng đã đủ, Vũ Hóa Điền buông thỏi mực, mặt không chút thay đổi đối diện với hắn.
Stefan cũng mặt không chút thay đổi nhìn y, đột nhiên cười ra tiếng, buông bút, kéo Vũ Hóa Điền vào trong lòng.
"Hôm nay cơn tức giận của ngươi cũng thật lớn, sao nào, Vạn Quý phi cho ngươi ăn đủ ấm ức?"
Vũ Hóa Điền không nói gì, ngược lại thân thể càng căng chặt hơn.
Không phải là hắn đã biết được điều gì chứ?! Hiện tại Cẩm Y Vệ đã hoàn toàn bị hắn khống chế, Vũ Hóa Điền không tin rằng với năng lực của hắn hiện tại lại không biết quan hệ của y với Vạn Quý phi.
Stefan tự nhiên là biết Vũ Hóa Điền đang khẩn trương cái gì, hắn một tay ôm y, một tay nhẹ nhàng vuốt ve vai y, muốn khiến cho y bình tĩnh lại, nhưng miệng lại ép hỏi.
"Nàng ta bắt ngươi làm cái gì, hử?"
Động tác mềm nhẹ đặt lên người lại khiến Vũ Hóa Điền cảm nhận được loại nguy hiểm khi bị người bóp chặt mạch máu, y thậm chí có một lần muốn giãy dụa, nhưng thân phận của đối phương buộc y từ bỏ suy nghĩ này.
"Nương nương kêu nô làm việc đều là thuộc bổn phận."
"Thuộc bổn phận như thế nào?"
Stefan nhìn vành tai xinh đẹp mượt mà trước mắt, nâng cằm lên ngậm lấy, liếm cắn.
Vũ Hóa Điền run rẩy, cũng không biết là vì lời nói hay động tác của hắn.
"Xử trí ba cung nữ vi phạm cung quy, không phải là phận sự của nô?"
Từ lúc y xử trí ba cung nữ kia, y đã có dự cảm, lần này không thể lừa được nam nhân nữa.
Có lẽ cho đến giờ đều không giấu diếm được? Ai biết được? Trước đây Vũ Hóa Điền vẫn cho rằng nam nhân mặc long bào trước mắt này yêu Vạn Quý phi, nhưng hiện tại y đã hiểu được, bất kể trước đây như thế nào, Hoàng thượng trước mắt này có lẽ chưa bao giờ đặt Vạn Quý phi vào mắt.
Nhưng việc này không có nghĩa là Hoàng thượng sẽ cho phép việc bản thân mình phải đội nón xanh.
"Vậy, lên giường gấm cũng là việc thuộc bổn phận của ngươi? Hử?"
Một tiếng "hử" cuối cùng, Stefan cắn rách vành tai y, hút những giọt máu chảy ra, máu lan tràn trong miệng cực kỳ ngon lành, khiến cho hắn càng muốn nhiều hơn.
Vũ Hóa Điền không nói gì, lúc này ngôn ngữ đối với y mà nói đã không còn bất cứ tác dụng nào.
Stefan đưa tay nghiêng mặt y qua, dùng đầu lưỡi vẽ quanh viền môi y, dùng ngữ điệu dịu dàng đến say lòng người chậm rãi nói:
"Ta mặc kệ quá khứ của ngươi như thế nào, nhưng từ giờ trở đi, để cho ta biết ngoại trừ ta còn có người chạm một ngón tay lên ngươi, ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt……."
Stefan là một ma cà rồng kén ăn, không phải tốt nhất hắn sẽ không hạ miệng, nhưng một khi bị hắn nhìn trúng, hắn sẽ rất khó sửa lại "khẩu vị".
Mà hiện tại Vũ Hóa Điền chính là "khẩu vị" của hắn.
Ma cà rồng ngang ngược không chấp nhận được việc có bất cứ kẻ nào chạm vào "đồ ăn" của hắn.
— Trước khi hắn chán ngấy.
"Hoàng thượng nói đùa."
Vũ Hóa Điền vốn chán ghét loại ngang ngược này, nhưng tâm tình y hiện tại dường như không thể chỉ một câu "chán ghét" là có thể nói rõ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!