Chương 13: Triệu kiến

Trong cung Khôn Ninh, đào kép đang hát hí khúc mới được biên soạn, Vạn Quý phi nằm nghiêng trên tháp quý phi, nhắm mắt lại nghỉ ngơi, từ sau khi lành bệnh, xương cốt thân thể nàng liền cực kỳ không bằng trước, mỗi ngày đều cảm thấy buồn ngủ, không có nổi tinh thần.

Chẳng lẽ, nàng đã thật sự già đi? Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, đã bị nàng tiêu diệt, nàng tuyệt đối không chịu già đi.

Nhưng là, cũng không phải nói rằng không chịu già thì sẽ không già đi, nếu không trong thiên hạ này nơi nơi đều là người trường sinh bất lão.

"Khấu kiến Quý phi nương nương, nương nương, Vũ công công của Tây Xưởng đã đợi rất lâu ở bên ngoài cung Khôn Ninh."

Một tiểu cung nữ đi vào cung Khôn Nhinh, bẩm báo.

"Truyền."

Vũ Hóa Điền vừa mới đi vào chính điện của cung Khôn Ninh, còn chưa hành lễ, Vạn Quý phi đã mở mắt ra vẫy y.

"Bảo bối tâm can vui vẻ của ta, ngươi đến đây."

Vũ Hóa Điền nghe lời bước đến, tự động ngồi ở trên tháp Quý phi, nhìn Vạn Quý phi.

Vạn Quý phi đặt cẳng chân lên đùi y, nhìn y gắt giọng:

"Phái ngươi đến Tây Xưởng chưởng quản đại quyền trong cung, ngươi cần gì phải đến Đông Xưởng trêu chọc chứ? Chức trách của ngươi là đề phòng đám cung nữ lén leo lên long sàng của Hoàng thượng sau lưng ta, sao còn phải tốn tâm tư tranh quyền đoạt thế với đám Đông Xưởng kia? Không bằng ở lại hậu cung chơi với ta, dỗ dành cho ta vui vẻ không tốt sao?"

Vạn Quý phi vẫn biết dã tâm của Vũ Hóa Điền, trước kia nàng thích thấy việc này, Vũ Hóa Điền sẽ có dã tâm như thế nào đây? Còn không phải cần nhờ đến nàng? Nhưng hiện tại nàng lại bắt đầu lo lắng, tuy rằng không có căn cứ hoàn toàn chính xác, nhưng Vạn Quý nhi đã nhận ra sự coi trọng mà Hoàng thượng dành cho Vũ Hóa Điền, đây là việc nàng không dễ dàng tha thứ.

Nàng thậm chí bắt đầu ghen tị y tuổi trẻ tuấn mỹ, khi nhìn gương mặt còn xinh đẹp hơn cả nữ nhân kia, nàng có đôi khi hận không thể cào nát gương mặt này.

Nhưng nàng cũng luyến tiếc động vào y. Nữ nhân ba mươi như sói, bốn mươi như hổ — cho dù Vạn Quý phi không thừa nhận bản thân mình già đi – so sánh với Hoàng thượng văn nhược, Vũ Hóa Điền đã không thể xem như một nam nhân chân chính này càng đem lại cho nàng một loại khoái cảm nào đó trên thân thể.

Vũ Hòa Điền biết lúc này không thể tiếp tục dây dưa vấn đề kia, Vạn Quý phi rõ ràng là đã sinh kiêng kị với y ở trong lòng, muốn đoạt lại quyền lực của y ở trong cung này.

Mà nếu như y không có quyền, không phải là chỉ có thể dựa vào bà ta, nghe theo bà ta sắp xếp sao?

Y hạ mắt nhìn cẳng chân đang đặt trên người mình, cầm lấy dĩa bạc vén tà váy lên, vuốt ve trên bắp chân non mịn.

"Nô nào dám phụ lòng tin tưởng của Quý phi nương nương, nữ nhân trong cung chỉ cần khiến Hoàng thượng liếc mắt nhiều hơn một cái, đều không thể sống qua ngày hôm sau."

Ngữ khí của y băng lãnh ngoan lệ, ý tứ trong lời nói cũng là ý tứ chân thật nhất của y.

Từ ngày có quan hệ với Hoàng thượng, dục vọng độc chiếm của Vũ Hóa Điền càng thêm không cho phép có người dụ dỗ Hoàng thượng xuất hiện trong cung, y giám thị từng động tĩnh một trong hậu cung càng thêm nghiêm mật, chỉ cần có chút dị động, liền tiêu diệt luôn manh mối ngay trước khi mọi chuyện xảy ra.

"Xin nương nương yên tâm, Tây Xưởng tuyệt đối không cho phép trong cung có nữ nhân lén mang long loại."

Nhưng cũng may gần đây Hoàng thượng không quá để ý đến việc này, ngoại trừ mỗi đêm đều triệu y vào cung, ngay cả hậu cung cũng không bước vào. Đối với việc này, Vũ Hóa Điền tỏ vẻ rất vừa lòng.

"Ngày hôm trước nô tài lại phát hiện, có kẻ lén kết châu thai."

Vũ Hóa Điền tin rằng đề tài này nhất định sẽ khiến Vạn Quý phi quên đi dự tính lúc trước.

Quả nhiên, Vạn Quý phi đang hưởng thụ sự phục vụ của y biến sắc, nhích lại gần, ôm y ép hỏi:

"Là ai tự cam hạ lưu, để cho nam nhân chiếm lấy tiện nghi như thế?"

Khi nói còn nhìn lướt qua các cung nữ hầu hạ bên cạnh.

Các cung nữ đứng yên bên cạnh trong cung Khôn Ninh hạ mắt dáng vẻ phục tùng, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của chính mình, các nàng đều biết tính tình của Vạn Quý phi, một khi không hài lòng nhất định sẽ lấy các nàng ra trút giận.

Vũ Hóa Điền cầm nhành hoa trên đĩa điểm tâm bên cạnh qua, nhẹ nhàng lướt qua cổ Vạn Quý phi, nhìn nàng híp mắt hưởng thụ liền lướt lên đến cằm:

"Bốn tiện nhân kia, có ba đứa thực ra là cấu kết với thị vệ, bất kể có phải long loại hay không cũng đều là phiền toái, nô tài đã cho xử quyết hết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!