Chương 10: Đi dạo phố

Ngã tư đường phồn hoa, người trên đường đi tới đi lui, người bán rong buôn bán hàng hóa, nhìn người tới ta đi náo nhiệt như vậy, thật ra đều đang chú ý đến hai nam tử đang chậm rãi bước ở trên đường.

Đó là hai nam tử vô cùng xuất chúng, không chỉ có dung mạo xuất chung, khí chất lại vạn dặm không có một ai, người hơi cao ở bên trái kia, một thân thường phục bình thường màu xám, trên người không có nhiều phục sức, nhưng mỗi cử chỉ hành động của hắn đều là tao nhã quý khí, khiến người ta sinh tự ti trong lòng.

Mà người ở bên phải thì, gương mặt tú lệ hơn cả nữ tử, cũng không khiến người ta cảm thấy nữ tính, ngược lại khí thế bức người, một thân y phục thư sinh màu trắng lại khiến người ta đặc biệt cảm thấy đẹp đẽ rực rỡ.

Đây là hai nam tử tột đỉnh, nhưng khi đứng chung một chỗ thì, lại hài hòa ngoài ý muốn.

Ánh mắt của mọi người ở đây đều đang chú ý bọn họ, về phần mấy thị vệ của Xưởng đi theo sau, trực tiếp bị bỏ lơ.

Stefan cũng mặc kệ ánh mắt của những người đó, cho đến bây giờ hắn vẫn luôn là tiêu điểm của mọi người, sớm quen với việc bị người khác nhìn chăm chú.

Mà cũng giống vậy, Vũ Hóa Điền không cho rằng mình cần phải đi chú ý xem mấy con kiến hôi này nhìn y như thế nào.

Hai người không chút bận tâm đi dạo phố, Stefan đã sớm muốn đi dạo, hắn luôn tràn ngập tò mò với tất cả mọi thứ của thế giới này.

Vũ Hóa Điền không có hứng thú với những thứ đó, hơn nữa thân thể không quá thoải mái, một đường đi theo Stefan, sắc mặt tất nhiên không thể tốt lắm, mặt lạnh nghiêm lại khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

Stefan vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Vũ Hóa Điền lạnh mặt nghiêm nghị, vẻ mặt không kiên nhẫn, tay còn cố ý vô tình đảo qua bên hông.

Thấy vậy, Stefan buông thứ đang cầm trong tay ngắm nghía xuống.

"Ta hơi đói bụng, gần đây có chỗ ăn nào nổi tiếng không?"

Vũ Hóa Điền cũng không biết quanh đây có chỗ nào có thể ăn không, mắt đào hoa khẽ liếc, nhìn về Xưởng vệ phía sau.

Xưởng vệ đi theo đều biết thân phận của Stefan, lập tức có người trả lời:

"Phía trước có một "Lai Khách Cư", đồ ăn ở nơi đó nổi tiếng nhất ở phủ Thuận Thiên, phòng cũng rất lịch sự tao nhã."

"Vậy đến đó, đi trước dẫn đường đi."

Stefan vỗ tay nói.

"Vâng."

Một người đi từ trong đám Xưởng vệ ra, cung kính đi ở đằng trước dẫn đường.

"Thủ hạ này của ngươi tố chất không tệ, biết nghe lời."

Stefan đến gần Vũ Hóa Điền, ghé vào lỗ tai y thấp giọng nói.

Đây là đương nhiên. Khóe môi Vũ Hóa Điền hơi nhếch, vừa nhìn đã biết là tâm tình rất tốt. Y rất hài lòng với những thủ hạ này, võ công khá, làm việc cũng coi như có chừng mực, quan trọng là bọn họ đủ trung thành, nghe lời, mình nói thế nào sẽ là thế đó.

Vũ Hóa Điền là một người cực kỳ kiêu ngạo, cho dù là ở trước mặt Stefan, y cũng sẽ không khúm núm, cho dù miệng vừa nói xong những lời khen tặng, trên mặt cũng là dáng vẻ "Ta nói chuyện với ngươi chính là vinh hạnh của ngươi", mỗi lần nhìn thấy Stefan đều buồn cười, nhưng cũng không thật sự cười ra tiếng, chỉ sợ sẽ chọc cho y không vui, phẩy tay bỏ đi.

Hiện tại hắn rất là vừa lòng với bạn giường này, không có ý nghĩ muốn thay đổi người.

"Lai Khách Cư" quả thật rất nổi tiếng ở phủ Thuận Thiên, cho dù không phải giờ cơm, nhưng khi đám bọn họ đến Lai Khách Cư, gian phòng to như vậy đã gần như không còn chỗ trống.

Bọn họ vừa đến cửa liền có tiểu nhị đến đây dẫn đường cho họ lên nhã gian ở tầng hai.

Nhã gian không lớn, bài trí cũng không tệ lắm, mặt tường tựa vào bên kia hành lang còn mở cửa sổ, để khách nhân có thể nhìn thấy khung cảnh ở dưới lầu.

Tùy tiện dặn dò tiểu nhị vài món ăn đứng đầu ở nơi này, vừa gọi một bình trà, Stefan liền có hứng thú hỏi tiểu nhị đang rót trà cho bọn họ.

"Việc làm ăn ở nơi này vẫn luôn tốt như vậy?"

"Đúng vậy, cửa hàng này của chúng ta là tốt nhất quanh đây."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!