Cát La Tố và Sa Sa đang trò chuyện trong phòng về Đạt Nhã. Hắn đem chuyện bên Giao Châu kể hết với Sa Sa, không giấu điều gì.
Cát La Tố nói: "Đạt Nhã muốn đón A Xá về."
Nếu là trước kia, Sa Sa hẳn đã không do dự mà đồng ý để A Xá ra đi. Nhưng giờ tin vui đã loan khắp trong tộc, nếu tân nương biến mất, chẳng khác nào khiến Cát La Tố mất mặt trước toàn thể tộc nhân.
Sa Sa nói: "Nàng ta mang A Xá đi, rồi có thể đi đâu chứ? Thế lực Hán nhân lớn như vậy."
"Nàng giận ta vì chuyện của Đoàn Bình."
"Cũng vì nhà họ Đoàn, càng phải giữ A Xá lại đất Ô Toản."
Sa Sa tỏ vẻ bất mãn. "Ba năm trước đã hạ quyết tâm đưa con bé tới đây, giờ tại sao lại hối hận?"
Cát La Tố thở dài: "Dẫu sao Đạt Nhã cũng là muội muội ta."
"Còn A Phổ Đỗ Mục là con trai của ngươi." Gương mặt Sa Sa lạnh lẽo.
"A Phổ không rời nổi A Xá. Ngươi muốn để nó cũng trở thành một A Tô La Tắc sao?"
Đến chính nhật của lễ hội Sang Kan Bi Mại, A Phổ Đỗ Mục lại chẳng được thảnh thơi. Cát La Tố nói hắn cả ngày dẫn đám trẻ con chạy khắp núi rừng, chẳng có chút quy củ nào, bèn gọi hắn đến trướng của vị Phiêu Tín Vũ Nghi trưởng, giao cho làm một Vũ Nghi Vệ.
Trời còn mờ mịt, A Phổ đã bật dậy, đi vào doanh trại luyện cưỡi ngựa bắn tên.
A Xá nhìn thấy gối hắn rơi nghiêng trên đất, trong chăn lộ ra một mảnh đỏ thắm, là một chiếc miếng gảy đàn bằng ngà khắc chữ "Doanh", được A Phổ lén giấu dưới gối, trông đầy vẻ bí mật.
Chờ A Phổ đi khỏi, A Xá nhặt lấy mảnh gảy đàn, xoay tới xoay lui ngắm nghía hồi lâu. Đồ dùng để gảy dây đàn. Là A Mi Tử nào trong trại đã vụng trộm tặng cho hắn ư?
Hừ, đàn ông mà… A Xá bất giác nhớ đến câu cửa miệng của Sa Sa, cùng vẻ mặt lúc nào cũng thoáng nét giễu cợt xen chút oán trách. Nàng bĩu môi, quăng miếng gảy sang một bên.
A Đạt của Mộc Ngáp và Mộc Cát đều là đại tướng quân, hai người cũng được điều vào Vũ Nghi doanh. Không còn tiếng sáo tre ríu rít của bọn trẻ trong phủ vương, cảnh vật bỗng trở nên im ắng lạ thường.
Nàng ném bức thư gửi Hoàng Phủ Cật vào hỏa lò, lòng trống trải, bèn một mình đi đến tháp Xá Lợi viết vài hàng chữ, rồi đặt bút xuống, khẽ nghiêng đầu, soi gương đồng vấn lại tóc, lấy một nhánh phượng vĩ lam cúng Phật cài lên búi tóc.
Chiếc bình hoa là đồ sứ men ngọc lò Việt Diêu, bên trong còn khắc mấy câu ca từ của người Hán. Trên tháp vắng bóng người, giọng hát của A Xá trong trẻo, thanh khiết, nàng cất tiếng hát khẽ khàng:
"Trời trong, nắng xế, sông xa,
Thuyền đơn lững lờ, chia xa nghẹn lòng.
Chim bay mịt mù cánh đồng,
Người theo nước chảy xuôi dòng tây đông.
Mây ngàn dặm, nguyệt mênh mông,
Một dòng suối trước, ánh trăng sau thềm.
Ghét thay, oan phận đầy thềm,
Sông đầy cỏ biếc, lòng thêm ngậm ngùi…"
Dưới chân tháp vang lên tiếng bước nhẹ xào xạc, có người khẽ "ủa" một tiếng. Đám nô lệ người Hán đều ở trong kho xá, trong vương phủ không ai hiểu tiếng Hán. A Xá giật mình, vội xoay người lại, vịn khung cửa sổ nhìn xuống.
Vương phủ có khách từ Thổ Phiên tới.
Chỉ liếc một cái đã biết họ từ đất tuyết mà đến, ngoài lớp phốc lỗ còn khoác thêm áo lông dày, đầu đội mũ hỗn thoát. Bọn họ được Tiểu Bộc dẫn đi, vừa từ viện của Sa Sa trở ra. Người đi đầu có bộ râu quai nón rậm rạp, sau lưng có một kẻ tùy tùng, vóc dáng cỡ chừng như A Phổ.
Tên tùy tùng người Thổ Phiên ấy vừa dừng chân, tò mò ngẩng đầu nhìn lên tháp. A Xá còn chưa kịp nhìn rõ mặt hắn, người râu quai nón đã hắng giọng một tiếng, khiến hắn lập tức cúi đầu xuống. Hắn biết mình đã thất lễ, nơi này là nội viện của Cát La Tố.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!