Chương 5: Phần 1 : Ngân Thương Bích Nhĩ (5)

Tin tức do Mộc Cát mang về khiến A Phổ tức tối: một vị đại quan người Hán cũng đã đến thành Bạch Nhai, còn người Ba Tư râu rậm thì bị gọi đi riêng, chỉ biểu diễn trò khỉ cho phụ nữ và con trai của vị quan đó xem.

A Phổ bực dọc mắng: "Là thứ chó má gì chứ?"

Mộc Cát ngơ ngác lắc đầu: "Chỉ nghe nói họ Trương."

Y giơ tay chỉ về phía xa, A Phổ nhìn thấy quanh khu miếu thần đã có binh lính người Hán canh giữ, tay cầm giáo mác sáng loáng. Vị quan họ Trương ấy biến miếu thần thành hành doanh của mình, bên trong đang diễn trò Tán Quân hí, trống chiêng "choang loảng loảng" vang lên rộn ràng sau bức tường.

A Phổ không cam lòng, cứ ngó nghiêng bên ngoài miếu.

"A Tô La Tắc đến rồi!" Có tiếng người gọi.

Dòng người áo đen cuồn cuộn đổ lên núi, bắt đầu tràn vào Kim Quy tự, mấy chục đứa trẻ như mưa rơi xuống biển Nhĩ Hải, trong thoáng chốc đã chẳng còn thấy bóng đâu. A Phổ đành siết chặt dây buộc cổ Bạch Hổ, nắm tay A Xá cùng nhau tiến vào chùa.

Trong chùa nơi nơi đều trang hoàng bằng lụa màu sặc sỡ, trên đài trước điện chất đầy Tam Bảo: kinh quyển đóng bằng trục vàng đỏ, xá lợi ngũ sắc, còn có tượng Phật mới đúc do Sa Sa dâng lên. Ngay cả vách đá phía sau núi cũng được kỳ cọ sạch bóng, sáng loáng như rửa bằng nước ngọc.

Bạch Hổ không may bị nước tắm Phật đổ ướt cả lưng, nó lắc đầu tỏ vẻ khó chịu, rồi hắt xì một cái khe khẽ.

"Suỵt…". A Phổ dỗ dành con hổ đang cau có, còn A Xá thì nhón chân cố nhìn cho rõ hình bóng A Tô La Tắc trên đài tụng kinh.

Lần trước họ gặp A Tô La Tắc là một thanh niên Ô Toản hòa nhã, chân trần búi tóc, tùy tiện và gần gũi. Nhưng giờ đây, trên đài tụng kinh, y khoác tấm vải thổ cẩm rực rỡ, tai đeo chuỗi ngọc, cổ đeo anh lạc, tay cầm chuỗi bảo châu Ma

-ni. Trong làn hương khói lượn lờ, khí chất toát ra lạnh lùng, kiêu ngạo, xa cách đến mức khiến người lạ lẫm.

Dù giọng y không lớn, nhưng vừa mở miệng, dưới đài lập tức lặng ngắt như tờ. Mọi người ngưỡng mộ ngẩng nhìn A Tô La Tắc, thành tâm lắng nghe từng câu chữ thốt ra từ miệng y , sự kính cẩn còn hơn cả đối với vị Bimo.

A Phổ ngẩng đầu nhìn A Tô La Tắc, thần trí lơ đễnh. Chẳng mấy chốc, hắn cũng thấy chán. A Xá chau mày, hai má đỏ bừng vì nắng, nàng than: "Nóng quá đi."

A Phổ tỉnh táo lại: "Đi thôi!"

Hai người chen ra khỏi Kim Quy tự, ra đến miếu thần thì trống chiêng đã dừng. Tán cây bồ đề che rợp sân miếu, có vài người dân Ô Toản muốn vào miếu thắp hương nhưng vừa bước tới đã bị lính người Hán cầm giáo xua đuổi thô bạo.

"Đây là đất của người Ô Toản!" A Phổ siết chặt chuôi song nhĩ đao bên hông, trong mắt bừng lên lửa giận.

A Xá kéo tay áo cậu: "Nhìn kìa, lạc đà của người Ba Tư đâu mất rồi!"

Nàng đảo mắt khắp khu chợ, ánh nhìn đầy cảnh giác.

Nhưng tâm trí A Phổ giờ đã chẳng màng đến trò khỉ diễn hay không. Hắn sa sầm nét mặt, vừa bước một bước về phía trước thì cửa miếu bỗng bật mở, một bóng người lảo đảo, như khối nâu văng ra ngoài.

A Phổ cứ ngỡ là đứa trẻ nào trong bản, nhưng binh lính người Hán đã nhanh tay chộp lấy cổ áo kẻ đó, kéo bổng lên…Đó là một cái đầu trọc bóng loáng: là một sa di ở chùa gần đó, hẳn là lén trốn ra xem trò khỉ.

"Lén la lén lút, cút đi!". Lính canh vung tay, tát mạnh một cái.

Máu mũi phụt ra khiến sa di ngẩn người. Bắt gặp ánh nhìn tò mò của người qua đường, tiểu tăng khẽ rụt người lại, hai tay vội che mặt, vừa quay đầu thì đâm sầm vào ngực A Tô La Tắc.

Lúc này A Tô La Tắc đã tụng kinh xong, được dân Ô Toản vây quanh như trăng giữa muôn sao. Thấy cảnh đó, sắc mặt Y tối sầm, tiếng ồn quanh đó lập tức lặng xuống. Bàn tay cầm tràng châu Ma

-ni bỗng vụt ra, giáng một cú như trời giáng vào mặt lính người Hán. Không ai ngờ một kẻ nho nhã như A Tô La Tắc lại có sức mạnh đến thế, lính kia bị đấm bật ngửa, ngồi phệt xuống đất, miệng đầy máu, còn phun ra một chiếc răng.

"Dám làm càn trên đất Ô Toản." Y dùng tiếng Hán lưu loát, lạnh lùng nói từng chữ: "Chết rồi, ngươi sẽ xuống địa ngục U minh."

Người dân nghe chẳng hiểu hết ý, nhưng vẻ uy nghi lạnh lẽo của y khiến ai nấy rúng động, vội cúi đầu lẩm rầm tụng thánh hiệu A Xoa Da. Sau câu nguyền rủa độc địa đó, A Tô La Tắc đặt tay lên vai sa di, lúc này đã sợ đến đờ người, vùi đầu vào tấm thổ cẩm rực rỡ trên người y. A Xá nhìn thấy cái cổ gầy guộc của sa di, xương mỏng như cá tráp, nàng thầm nghĩ: Trông như một con chim cốc nhỏ vậy.

A Tô La Tắc dìu tiểu sa di rời đi. Phố chợ chẳng mấy chốc lại bị dòng người tràn đến chiếm kín. Nam nữ đi đánh trống thổi tiêu, chuẩn bị dâng vòng quanh ba chùa. Họ đã đi qua Thánh Nguyên Tự, Sùng Thánh Tự, nay đang hướng về Kim Quy Tự.

A Phổ trông thấy Mộc Ngáp cũng lẫn trong đám người đánh nhạc, cười toe toét với hai người. Có hai cô A Mi Tử xinh xắn đến kéo tay A Phổ, hắn liền né tránh, mặt chợt ửng đỏ hiếm thấy. A Xá còn định chen vào đám đông, đã bị A Phổ lôi đi mất.

"Đánh trống thì có gì hay." A Phổ dạo quanh các trại tre một vòng, thấy nô lệ Côn Luân dắt tê giác, người Chân Lạp bưng thuyền lưu ly. Đến khi trời xế chiều, gã người Ba Tư vẫn chưa quay lại, A Phổ đâm ra cụt hứng, đẩy A Xá lên ngựa, còn mình dắt theo Bạch Hổ rời khỏi Kim Quy Tự.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!