Chương 35: Phần 4: Vén Tuyết Tìm Xuân (35)

"Lô Tư, tòa thành ấy, được vây quanh bởi những dãy tuyết sơn quanh năm không tan. Có người nói, đó là thiên thần dùng bạc mà đúc nên lồng giam, để trấn giữ yêu tà. Lại có người bảo, núi là hóa thân của vua Cát Tát Nhĩ, tựa mãnh sư bạch y đang phi về phương Tây, người Khương áo trắng thờ hổ, người Man tóc đen kính sư tử, đều là những chủng tộc hung hãn, hiếu dũng.

Vào tiết này, ngươi nhìn trong dãy núi kia, ba hồ thiêng sóng lặng như gương, xanh thẳm như mắt người vừa hé mở; một dòng sông Cát Khúc trong veo cuồn cuộn, như huyết mạch đang tuôn chảy. Cung điện đỏ nơi tôn vương cư trú, chính là trái tim của Thổ Phiên. Tuyết lĩnh phía sau cung, như được thiên thần đội lên một đỉnh vàng, lấp lánh bảy sắc hào quang chói lóa. Long đởm, xạ hương, tuyết liên, đều mọc trên những khe đá xanh xám, thật là một tòa bảo sơn như ý vậy."

Lý Linh Quân nghe mà mê mẩn, hỏi: "Chúng ta thúc ngựa mau lên, liệu đầu thu liệu có kịp đến Lô Tư không?"

Ông Công Nhụ đẩy tấm màn xe sang một bên, phía trước có cờ lệnh long hổ của Hồng Lô khanh tung bay, ngọn thương chùy đuôi báo mở đường, sau là đoàn lạc đà và thương đội uốn lượn nối dài. Lúc này, họ còn đang trên con đường đất hoàng thổ vừa rời khỏi Trường An, ánh chiều tà đổ xuống Bích Kê Sơn, sương lam bốc lên như khói mỏng.

Gió nhẹ mang theo tiếng "leng keng" vang lên, là chuông đồng nơi đuôi cờ rung động.

"Cứ đi quan đạo, e là chẳng nhanh được." Ông Công Nhụ lắc đầu. "Tiết này thường có tuyết lở, hàng năm từ Hán địa đến Tây Phiên, thương nhân cùng lạc đà bị vùi trong tuyết, kể sao cho xiết."

Lý Linh Quân chẳng để tâm, điều hắn hoài nghi là cục diện trong đất Thổ Phiên: "Nghe nói, Tôn vương thật sự xuất thân từ dân thường?"

"Truyền rằng vị Tôn vương tiền nhiệm mất khi mới ngoài hai mươi tuổi, chưa có con trai. Đại tướng quốc bèn triệu chư thần nghị lập em trai của Tôn vương. Bấy giờ, một vị Tán Mông quyền thế lẫy lừng của ngoại thích đột nhiên vén đệm ngồi, lộ ra một hài nhi. Nàng tuyên bố đó là con trai của Tôn vương để lại. Nhưng đứa trẻ kia tóc đã phủ trán, mắt cũng mở tinh anh.

Dân gian đồn rằng, đứa bé đó được nàng mua từ tay một nô lệ Tô Bì."

Lý Linh Quân thấy thật hoang đường: "Vậy Tôn vương với đại tướng quốc bất hòa? Phải chăng chính đại tướng quốc phản đối nghị hòa?"

"Quyền binh trong tay đại tướng quốc. Hai mươi vạn quân Thổ Phiên, chia làm ngũ như, sáu mươi mốt Đông Đại. Một nửa Đông Đại đều là thế lực của dòng họ đại tướng quốc."

Lý Linh Quân mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Thế lực như vậy, ngay cả Ngạc quốc công cũng phải thẹn thùng nhún nhường."

Ông Công Nhụ cũng bật cười ứng đáp: "Thánh thượng triều ta, há lại như phiên chúa hèn yếu kia."

Lúc ấy, một thị vệ gõ nhẹ lên thành xe: "Có người đứng bên đường, xin được nói đôi lời với ông."

"Ta ư?" Ông Công Nhụ ngạc nhiên, nghiêng người ra nhìn, rồi lập tức khép chặt cửa xe, ngồi trở vào trong, sắc mặt trầm mặc không nói.

Lý Linh Quân thấy ông có vẻ khác thường, liền hỏi: "Người từ kinh thành đuổi theo đưa tiễn, là cố nhân chăng?"

Ông Công Nhụ chỉ lặng lẽ lắc đầu.

Tính khí thanh niên của Lý Linh Quân không giấu được, liền cười cợt: "Chẳng lẽ khi ở kinh đô, ông nợ người ta món nợ tiền bạc hay nhân tình ?"

Bên ngoài lại vang lên tiếng thị vệ, ngập ngừng: "Ông sư phụ, người ấy nói rằng, nếu ông làm khó cản trở, thì hắn sẽ quay đầu về Lũng Hữu."

"Không được!" Ông Công Nhụ thất thanh kêu lên. Nếu để Tiết Hầu hay biết ông theo Lý Linh Quân đến Thổ Phiên, thì cái đầu này liệu giữ được bao lâu? Do dự một thoáng, ông quay sang, gượng cười bảo: "Điện hạ, những lời trước kia ta nói với ngài… ngài còn nhớ chứ?"

"Là lời nào?"

"Là cái câu… "không thấy thỏ, chẳng tung ưng" ấy."

Lý Linh Quân cụp mắt xuống: "Ông sư phụ, ta vẫn ghi nhớ."

"Lang quân không hứa hẹn điều gì hồ đồ với nàng ta đấy chứ?"

Lý Linh Quân thoáng ngẩn người, rồi bừng tỉnh: "Là nàng ấy?" Hắn chẳng còn để tâm điều gì nữa, lập tức đẩy Ông Công Nhụ ra, định vén rèm xe. Nhưng cổ tay đã bị ông giữ chặt.

"Bệ hạ vốn e dè Ngạc quốc công, lang quân biết điều ấy chứ? Ngạc quốc công mang lòng riêng tư, chẳng muốn phò trợ Thục vương. Họ Hoàng Phủ và Hoàng Phủ Cật qua lại thân thiết, mà Hoàng Phủ Cật lại là tâm phúc của Ngạc quốc công, lang quân càng hiểu rõ hơn ai hết." Ông Công Nhụ cười lạnh, "Một kẻ như vậy, lai lịch không minh bạch, tâm cơ khó lường, nếu để nàng ở bên, e rằng sau này lang quân sẽ phải hối hận."

Lý Linh Quân nghe xong liền nhíu mày: "Ông sư phụ từng phục sự dưới trướng Ngạc quốc công mười năm, ta chưa từng sinh lòng nghi kỵ."

Câu ấy khiến Ông Công Nhụ chấn động trong lòng, bàn tay bất giác buông lơi. Lý Linh Quân khẽ nhếch môi, nở nụ cười tự tin và kiêu ngạo:

"Cho dù nàng có mưu toan gì, chẳng lẽ ta lại không đủ sức đáp lại?"

Ông Công Nhụ hỏi gắt: "Nếu bệ hạ lệnh cho lang quân nghênh thú công chúa Thổ Phiên thì sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!