Chương 3: Phần 1: Ngân Thương Bích Nhĩ (3)

A Xá nghẹn một bụng uất ức suốt dọc đường, vừa về tới vương phủ liền đẩy A Phổ ra, chạy thẳng đến viện của Sa Sa.

Trong phòng nhuộm, cối đá "lộc cộc" lăn qua lăn lại, Sa Sa đang chăm chú nhìn bọn nữ nô đang buộc vải, là kỹ nghệ nhuộm truyền thống của người Bạch. Bàn tay các nữ nô Bạch Toản quả thực khéo léo, từng túm từng cuộn, những tấm vải gai trắng được buộc thành từng chùm hoa thắt nút. Lá cây chàm được gùi từ núi Thương xuống, ép lấy nước nhuộm, đặc như mực, đến mức nhuộm xanh cả cổ tay người. Ngoài hành lang, tiếng khung cửi "cắc cắc" vang dậy một vùng.

Trên gương mặt Sa Sa, rõ ràng là một vẻ hài lòng khó giấu.

Thì ra dạo gần đây bà ta tỏ ra ôn hòa vui vẻ là có lý do.

A Xá không nói lời nào, chỉ lặng lẽ đi lòng vòng sau tấm màn tơ Soa La Lồng của Sa Sa. Bà đang rửa tay trong phòng, vừa cúi người liếc thấy A Xá đã chuyển sang đứng trước mặt, liền chợt hiểu ra, giọng bình thản nhắc nhở nàng: "A Xá, con đã mười hai tuổi rồi. A Phổ lớn hơn con một tuổi, đã mười ba. Hai đứa không thể cứ ngày ngày chạy nhảy, nô đùa như trước nữa."

A Xá cúi gằm, ánh mắt dán vào mũi chân mình, nhỏ giọng thỏ thẻ: "Con vẫn chưa trưởng thành mà…"

"Các A Mi Tử trong bản, đến tuổi này đều nôn nóng muốn tìm nơi gả rồi." Sa Sa dịu giọng, như an ủi: "Hôm con đến đầm lớn, họ Đoàn đã định thân với nhà Cát La rồi. Giờ chỉ còn chờ ngày tuyên bố với các thủ lĩnh trong đầm mà thôi."

Bà vừa lau tay vừa chậm rãi nói tiếp: "Chuyện này, chẳng phải là tâm nguyện của mẹ con, Đạt Nhã, và cậu con sao?"

A Xá chau mày: "A Phổ Đỗ Mục không tốt với con."

"Đó là hồi còn bé thôi, bây giờ chẳng phải rất tốt sao? Hai đứa hôm nay lại đi đâu chơi nữa vậy?" Sa Sa đưa tay vuốt má A Xá. Cảm nhận được sự miễn cưỡng trong nàng, giọng bà chợt trở nên nghiêm nghị:

"A Xá, xương cốt của con thuộc về nhà Cát La. Dù ai nói gì cũng vô ích."

Bà ngồi nghiêm chỉnh, đặt chén trà sang bên: "Tối nay, con chuyển chăn đệm sang phòng A Phổ."

A Xá rúc mình trong xá lợi đường trên đỉnh tháp Phật, chống cằm ngồi thẫn thờ. Đây là "căn cứ bí mật" của nàng. Vương phủ Cát La Tố dựa lưng vào núi Thương, mặt hướng về hồ Nhĩ, từ ô cửa nhỏ trong xá lợi đường nhìn xuống có thể trông thấy toàn cảnh thành Thái Hòa. Ngân Thương Bích Nhĩ, đầm lớn lúc này đang vào cuối xuân, sắp sang hè.

Gió chiều lay động cành lá, chuông báo chim treo dưới mái hiên leng keng vang lên. "Ý a a—" là giọng hát khàn đục, kéo dài của lão Bimo, cùng ánh lửa chập chờn. Người ta đang tụ họp bên hồ, đánh trống trừ tà, đốt phù chú, để trục tà khí trong người A Phổ.

Chỉ còn chưa đầy nửa tháng nữa là đến lễ Sang Kan Bi Mại. Khi ấy, Cát La Tố sẽ tuyên bố với tất cả các thủ lĩnh trong đầm rằng, con gái của Đạt Nhã đã được gả cho con trai nhà Cát La. Người Ô Toản đã giành lại được "xương cốt" của mình.

Sa Sa sẽ sai người tháo mái tóc của nàng, chải thành hai bím. Bà còn sẽ đội lên đầu nàng những tua bạc, lược bạc, mặc váy trăm nếp và áo thêu đính đầy bọt bạc, đó là nghi thức cưới gả của các A Mi Tử người Ô Toản.

Bên cạnh tượng Phật có đặt một chiếc gương đồng dát vàng bạc, trong gương phản chiếu đôi mắt và khuôn miệng của A Xá, đầy ắp nỗi không vui. A Xá đã mười hai tuổi, nàng hiểu gả chồng là thế nào. Một khi thành thân, nàng sẽ mãi mãi phải sống trong đầm, không còn đường về nhà họ Đoàn, không còn được gặp Đạt Nhã và Đoàn Bình nữa.

Cha mẹ ơi, sao người lại nhẫn tâm đến vậy!

A Xá đưa tay áo lau nước mắt, hé đầu ra một chút, thấy có hai bé người hầu đang thò đầu rình ngoài phòng nàng, miệng nở nụ cười tinh quái. Là người của Sa Sa phái tới, để giám sát việc A Xá chuyển chăn đệm.

A Xá uể oải rời khỏi tháp xá lợi. Nàng lê từng bước đến phòng A Phổ. Hắn không có ở đó, chỉ còn một ngọn đèn dầu leo lét. Từ lúc trở về từ thành Bạch Nhai, A Phổ đã biến mất tăm, chắc chắn là đang khoe khoang con Bà La Mật của mình với đám trẻ.

A Xá lục lọi trên bàn viết của A Phổ. Trên đó chất đầy đủ thứ, ngổn ngang hỗn loạn, cung trúc gắn mũi tên thuốc, nón lá, tiêu hồ lô, một thanh đao lưng đồng hai tai, và một chiếc hộp vàng có họa tiết vẹt xanh.

Trong hộp chứa đầy "bảo vật" của A Phổ. A Xá vừa hé nắp hộp ra một khe nhỏ, lập tức có một con bọ cạp chết lăn ra, hồi tháng trước A Phổ nổi cơn hiếu thuận, đi khắp núi bắt bọ cạp để ngâm rượu cho Cát La Tố, sau lại quên khuấy, khiến con bọ cạp bị nhốt chết trong hộp.

A Xá chu môi, hờn dỗi đóng hộp lại.

Vương phủ của Cát La Tố còn xa hoa hơn cả phủ Đô đốc Giao Châu. Trong phòng A Phổ vừa mới bày thêm màn lụa xanh, còn có bình phong dát vàng sơn son, chiếu tết bằng lá thông đã không thấy đâu, nệm thêu trên sập dày mềm như mây.

Có lẽ A Phổ cũng đang tránh mặt nàng. Ý nghĩ ấy vừa hiện lên trong đầu, A Xá bất giác nhớ tới dáng vẻ bối rối của A Phổ trong thiền thất, lòng không khỏi có chút hả hê, liền vươn tay duỗi chân, chiếm trọn cả chiếc sập.

Không đời nào nhường chỗ cho hắn!

Có người "rầm" một tiếng đẩy cửa bước vào, là bước chân của A Phổ. A Xá vội nhắm mắt lại, nhưng chỉ một chốc, nàng không nhịn được, khe khẽ mở mắt ra nhìn. A Phổ vừa tắm xong, khoác một chiếc áo ngắn, tay chân trần. Lông con bạch hổ trong ngực hắn vẫn còn ướt, nó ngoan ngoãn cuộn mình trong lòng chủ.

Lúc đầu A Phổ trông có vẻ hào hứng, nhưng vừa trông thấy cảnh trước mắt thì cũng nhăn mặt, tỏ vẻ bực bội. Hai người mặt đối mặt, A Phổ là người quay đi trước. Hắn lại chạy ra ngoài một chuyến, kẹp bạch hổ dưới tay trái, tay phải ôm một cuộn chiếu lá thông rồi trải chiếu bên ngoài màn trướng.

A Phổ đứng ngoài bình phong, dặn dò: "Ngươi không được ngáy, cũng không được nghiến răng."

A Xá cãi lại: "Ta xưa nay không ngáy, càng không nghiến răng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!