Chương 23: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (23)

A Phổ Đỗ Mục chen giữa đám thị vệ cấm quân, theo chân hoàng đế xuất phát từ phía nam cửa Minh Đức chừng hai dặm, tiến đến Viên Khâu tế trời.

Mỗi năm vào tiết Đông chí và thời điểm bắt đầu tiết Phục đều cử hành hai đại lễ tế trời, quy mô long trọng phi thường. Ngoài bá quan văn võ trong triều, các sứ thần chư bang cũng do Hồng Lô Khanh dẫn dắt, đứng ngoài đàn quan lễ.

A Phổ Đỗ Mục liếc mắt liền trông thấy Mãng Tán.

Từ sau khi Xích Đô vướng vào vụ án chùa Sùng Tế, lại bại trận trong lần tỉ thí võ nghệ với Hoàng Phủ Cật, Mãng Tán liền trở nên biết điều hơn hẳn. Hắn đứng nơi đám đông, nhàm chán tột độ, khi ánh mắt chạm phải A Phổ Đỗ Mục, liền nhướng mày với y, như chất vấn, sự ân sủng và thiên vị đặc biệt mà hoàng đế dành cho A Phổ Đỗ Mục, khiến người Thổ Phiên cảm thấy bị đe dọa.

A Phổ Đỗ Mục chẳng buồn bận tâm, đưa mắt nhìn sang chỗ khác. Trên trời không một gợn gió, nhạc lễ trang nghiêm trỗi lên, át cả tiếng ve sầu râm ran, khiến y cũng không còn lo hoàng đế bất chợt hỏi đến, mà thả hồn mặc sức suy nghĩ.

Trước mắt lại hiện lên khung cảnh hồ sen ấy, những đóa liên hoa hồng tím đẫm sương, chiếc khăn choàng xanh đậm như rong nước, vấn lấy cánh tay trắng như ngọc…

Chiếc long bào màu vàng nghệ khẽ động, là hoàng đế đã rời ngự liễn. A Phổ Đỗ Mục vội vàng thu lại tâm thần, các thị vệ xung quanh mình thì áo đỏ đai da, đao gươm nghi lễ va chạm khẽ khàng, tất cả cưỡi ngựa xếp hàng nghiêm chỉnh, theo đội hình oai nghiêm tiến vào cửa Minh Đức.

Theo trục chính đường Chu Tước, đoàn xe ngự giá tiến vào nội thành. Khi đi ngang qua phường Vụ Bổn, hoàng đế gõ nhẹ tay lên thành xe, truyền lệnh dừng lại, nghiêng tai lắng nghe tiếng nhạc tế đang vọng đến, hứng thú hỏi: "Quốc Tử Giám cũng đang cử hành lễ Thích Điến sao?"

Nội thị đáp: "Dạ đúng." Hoàng đế lại quay sang hỏi A Phổ Đỗ Mục: "Ngươi học ở Quốc Tử Giám hai năm, từng tham gia lễ Thích Điến chưa?"

Lễ Thích Điến là nghi thức mà nho sinh người Hán tế bái Khổng Tử, còn mời cả những đạo sĩ và sa môn có danh vọng tới cùng tranh biện nghĩa lý kinh sách. A Phổ Đỗ Mục chỉ cảm thấy chẳng khác nào ngàn vạn con ruồi bay loạn, khiến tai người ong ong không ngớt. Y thành thật lắc đầu:

"Thần khi ấy chữ Hán còn chưa sõi, nghe chẳng hiểu gì, chỉ đứng xa xa nhìn thoáng qua mấy lần."

"Đến Quốc Tử Giám xem thử đi." Hoàng đế lên tiếng, xe ngự liền rẽ sang phía đông, tiến vào cổng lớn của Quốc Tử Giám.

Hơn trăm danh sĩ, nho sinh, đạo nhân và tăng lữ lập tức quỳ rạp xuống đất, đồng thanh hô vang "Vạn tuế". Kể từ sau vụ án chùa Sùng Tế, sắc mặt hoàng đế luôn u ám, lúc này mới có chút tươi sáng. Thấy người của Kinh Triệu phủ và Nội giáo phường ra vào tấp nập, đang chuẩn bị tiệc rượu và nhạc múa, hoàng đế liền xoay người, bước lên thềm, nói: "Kiếm một chỗ yên tĩnh, ngồi nghỉ một chút."

Hoàng đế vốn kính Phật, mà bên cạnh Văn Miếu cũng có một ngôi tiểu Phật đường. Ánh dương chói gắt bị cánh cửa gỗ chắn lại, vừa bước vào trong, nét cười trên mặt hoàng đế lập tức u tối. Ông nhận nén hương từ tay nhà sư, ánh mắt chăm chú nhìn tượng Phật sau rèm lụa, thần sắc trầm mặc, miệng khẽ lẩm bẩm: "Phật tổ từ bi, xin tha thứ cho tội nghiệt của trẫm."

Nói rồi, ông cắm hương vào lư đồng, thành kính cúi lạy thật sâu.

So với dáng vẻ nghiêm cẩn hiện tại, thì vẻ bề ngoài khi cử hành tế lễ tại Viên Khâu trước đó, lại lộ ra chút chiếu lệ.

Sau khi dâng hương xong, hoàng đế ngồi nghỉ trong điện một lúc, ánh mắt lướt qua những người theo hầu, chợt hỏi: "Mãng Tán đâu?"

"Thần tham kiến bệ hạ." Mãng Tán được nội thị dẫn vào, quỳ gối hành lễ, thần sắc thoáng hoang mang khi đứng dậy.

"Gần đây trẫm có nghe Hoàng Phủ Cật kể một ít phong tục của Thổ Phiên." Hoàng đế chậm rãi lên tiếng, ngữ khí ôn hòa khiến Mãng Tán bất giác cảnh giác, nín thở lắng nghe.

"Giáo lý Hắc giáo, tuy khác biệt với Nho – Thích – Đạo của người Hán, nhưng suy xét kỹ cũng có phần đạo lý."

Mãng Tán nghi hoặc đáp một tiếng "vâng", thấy hoàng đế không có ý trách tội, lại tiếp lời:

"Đất nước thờ Bổn giáo, quân thần hiền đức, bách tính yên vui, tình nghĩa sâu đậm, thọ mạng dài lâu, hành thiện đắc phúc, được thần linh che chở."

"Ngươi từng nghe chuyện Long Thụ đại sư và Đức Cát Tang Bố chứ?" Hoàng đế hỏi một cách đột ngột.

Câu chuyện này Mãng Tán đã thuộc nằm lòng, hắn đáp: "Từng có pháp sư dùng huyễn thuật làm điều ác, khiến bách tính khổ sở lầm lạc. Đức Cát Tang Bố hóa thân thành chuỗi tràng hạt nơi ngón tay Long Thụ đại sư, trừ yêu vệ đạo, cứu giúp dân chúng."

Nhưng hoàng đế lại chẳng mấy hứng thú với phần ấy, ông lập tức hỏi tiếp: "Vậy Long Thụ đại sư dạy Đức Cát Tang Bố chuộc tội sát sinh thế nào? Dù thuật sĩ có ác, rốt cuộc cũng là một sinh linh."

Mãng Tán đáp: "Trên cao nguyên Tuyết vực, có một thi thể linh thiêng gọi là "Thành tựu giả Như Ý Bảo thi". Nếu có thể vác được thi thể ấy về, Đức Cát Tang Bố sẽ kéo dài thọ mệnh, tiêu trừ sát nghiệp. Nhưng trên đường phải tụng mật chú thì Như Ý Bảo thi mới nghe theo hiệu lệnh."

"Mật chú đó là gì?"

Mãng Tán lắc đầu: "Là do Long Thụ đại sư truyền thụ bằng âm thanh bí mật cho Đức Cát Tang Bố, thiên hạ không ai biết cả."

Hoàng đế trầm ngâm hồi lâu, khẽ cười như muốn giấu đi vẻ thất vọng, rồi quay sang A Phổ Đỗ Mục: "Trẫm nghe nói Bimo người Ô Toản cũng có thể tụng một loại kinh dẫn đường, khá giống với thuật trừ tà?"

A Phổ Đỗ Mục đang cân nhắc ý tứ của hoàng đế, nghe vậy liền nối lời:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!