A Xá bị A Phổ túm tai kéo ra khỏi tấm chăn ấm. Đầu óc nàng vẫn còn mơ màng, trong tai vang lên tiếng đàn dây "đinh đinh cheng cheng". Ngẩn người một lúc, nàng mới nhớ ra: A Tô La Tắc đã gảy đàn suốt một buổi chiều trong phòng A Phổ, sau đó đi gặp Cát La Tố, chẳng rõ hai người nói gì, lại khiến Cát La Tố nổi giận. Rồi A Tô liền rời khỏi thành Thái Hòa đi trong ánh trăng.
"…A Tô…" A Xá lẩm bẩm hai tiếng.
A Phổ không nghe thấy. Mới qua một đêm, hắn lại hoạt bát như thường, cứ giục A Xá không ngừng: "Nhanh lên đi!"
A Xá dụi mắt: "Đi đâu chứ?"
A Phổ sốt ruột đến mức khoanh tay, một chân dậm lên bậc cửa: "Chỗ nửa tháng trước chúng ta từng đến đó. Không đi thì thôi, ta đi một mình!"
A Xá lập tức bật dậy, chạy đi thu dọn hành lý. Nàng nhét vào tay nải vòng cổ vàng ròng, vòng tay ngọc mà Sa Sa đã tặng, cả bút mực, giấy nghiên cũng không quên. A Xá định xỏ đôi hài lụa, nhưng lại lắc đầu, thay bằng một đôi ủng đế mây. A Phổ hơi hối hận vì đã gọi nàng đi theo, liền giật lấy tay nải ném lên đệm, tiện tay nhét cây roi ngựa mảnh dài vào tay A Xá, rồi kéo tay lôi ra sân.
Hai người nắm tay nhau lao ra khỏi vương phủ. Đám trẻ trong phủ cũng phấn khích, huýt sáo đuổi theo sau lưng A Phổ. Hắn nói: "Không cần tụi bay!" rồi leo lên ngựa trước. A Xá vội vàng trèo lên sau, vòng tay ôm lấy eo A Phổ. Hai người cưỡi chung một ngựa, để mặc đám nhỏ trố mắt nhìn theo, phóng vút đi trên con đường lát đá xanh.
A Xá biết đại khái muốn quay về Giao Châu thì phải đi về phía Bắc, qua Mi Lộc Xuyên, thành Bạch Nhai, rồi vượt Ải Long Thủ là sẽ ra khỏi vùng đầm Bạc Nhĩ, đặt chân đến đất người Hán. Nghe tiếng vó ngựa đều đều, tim nàng bỗng đập rộn ràng.
Tới một cánh rừng rậm, A Phổ bảo A Xá xuống ngựa, buộc ngựa vào gốc cây. A Xá khó hiểu, nhìn mặt trời đỏ rực phía Đông rồi hỏi: "Ải Long Thủ còn xa mà, chúng ta đi bộ tới đó sao?"
A Phổ không đáp, gập cây roi ngựa nhét vào bên hông, rồi cúi người chui vào rừng. Hắn mặc một chiếc áo đen vải tơ ngắn tay kiểu vạt chéo, chân trần xỏ đôi dép rơm, trông chẳng khác gì đám trẻ trong bản. A Phổ vẫn chưa tới tuổi quấn khăn đầu, tóc được búi cao trên đỉnh, vai trái đeo cung trúc trắng, vai phải khoác túi da dê đựng tên, thắt lưng còn giắt theo ná và dao găm. Hắn rút từ túi vải ra một nắm cỏ thơm phơi khô, nhét vào miệng nhai, bước từng bước rón rén, cẩn thận vén bụi gai và dây leo.
A Xá thấy có điều bất ổn, dừng chân lại, hỏi: "Chúng ta không phải đang đi Ải Long Thủ sao?"
A Phổ đang nhai cỏ thơm: "Ai bảo là đi Ải Long Thủ? Ta tới bắt rắn."
A Xá nghe vậy, lập tức thất vọng tràn trề, cảm thấy mình bị lừa gạt: "Ngươi nói mà không giữ lời."
Nàng vớ lấy một nắm lá vụn trên dây leo ném thẳng lên đầu A Phổ, coi như chút giận, rồi quay người bỏ đi về phía đông.
"Cẩn thận lạc đường. Rừng này có rắn độc đấy." A Phổ cố tình dọa. Quả nhiên thấy A Xá đứng khựng lại không dám bước, hắn đắc ý ra mặt. Sau đó đảo mắt tìm quanh, lại trừng nàng một cái: "Lần trước là ta định đưa ngươi đến Ải Long Thủ, ai ngờ bị rắn cắn không nhúc nhích nổi, ngươi thấy chết không cứu, chạy mất một mình." Rồi bĩu môi, "A Đạt nói, nếu ngươi bị rắn cắn giữa đường, ta sẽ ăn roi."
*A Đạt được dùng thân mật như cách trẻ con gọi cha mình.
A Xá vẫn đứng yên không động đậy, mắt ngân ngấn nước: "Ngươi đã hứa với ta rồi."
"Không đi thì thôi, ta đi trước đây." A Phổ làm bộ bước đi mấy bước, thấy nàng vẫn không nhúc nhích, đành quay lại, biết rõ tính ương bướng của A Xá.
Cuối cùng hắn phải chịu nhún nhường: "Ta cũng đâu biết đường tới Ải Long Thủ. Hai đứa mình đi chắc chắn lạc mất. Đợi ta lớn thêm chút nữa rồi đưa ngươi về, được không?"
Bao giờ thì ngươi mới lớn? A Xá thầm tính toán trong lòng. Nàng lại nhớ lời Sa Sa thường nói: "Lời đàn ông, chỉ nên tin một nửa."
Gió rừng xào xạc qua tán lá, A Xá rụt cổ lại, khẽ gật đầu: "Thế thì ngươi phải giữ lời đấy." Nói rồi ra sức rút đôi ủng bị sa vào bùn.
Đêm qua trời mới mưa, đất đỏ còn nồng mùi ẩm ướt oi bức. A Xá ngẩng đầu nhìn, mặt trời đã bị vòm lá che kín, từng dải dây leo buông thõng xuống, phủ đầy sắc xanh, như mắc kẹt giữa một kén tằm khổng lồ. Chim nhỏ ríu rít hót, mỏ đỏ mổ lên những đốm sáng đọng trên lá. A Xá nhặt lấy một cành khô, chân bước chênh vênh theo sau A Phổ.
Nàng hỏi: "Hôm qua A Tô La Tắc nói sai gì à?"
A Phổ đáp: "A Đạt bảo A Tô hoàn tục, anh ấy không chịu."
A Xá không hiểu: "Làm hòa thượng tốt đến vậy sao? Không gặp mẹ cha, còn phải tụng kinh suốt ngày."
Nhắc tới A Tô La Tắc, sắc mặt A Phổ thoáng nặng nề, giọng điệu cũng cẩn trọng hơn: "Làm sao ta biết được?". Hắn dùng gậy khua đám dây leo chắn đường kêu "bốp bốp", vẻ hơi bực bội.
A Xá nhìn sau gáy A Phổ, trắng trẻo sạch sẽ, chỉ có vài sợi tóc tơ lưa thưa của tuổi thiếu niên. Không nhịn được, nàng lại hỏi: "Bimo xăm bùa gì trên lưng ngươi thế?"
"Không nói cho ngươi."
"Chắc chắn là con rùa, hoặc con heo béo ụ."
A Phổ hừ một tiếng: "Cứ đoán đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!