Chương 17: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (17)

"Con đến chùa ở một thời gian cũng tốt." Hoàng Phủ phu nhân nghiêm giọng nói.

Hoàng Phủ Nam cúi đầu vâng dạ, chợt thấy Hoàng Phủ Cật bước vào, cả hai liền đồng loạt ngưng lời. Nàng rút tay khỏi lòng bàn tay phu nhân, đứng dậy, ánh mắt thuận thế lướt qua người y, áo bào có hơi nhàu, không vấy máu, sắc mặt thì thản nhiên ung dung.

Hoàng Phủ Cật trước khi bước vào đã khéo léo giấu sợi ngũ sắc vào tay áo, chắp tay hành lễ với mẫu thân. Bà nói: "Đúng lúc lắm, con đừng vội đi."

Hoàng đế sắp xuất cung đi săn ở Bích Kê Sơn, bởi trận đấu cầu lần trước y đã thể hiện xuất sắc trước sứ thần Thổ Phiên, lần này cũng được chỉ đích danh theo hầu giá. Bà cầm lấy chiếc áo tay hẹp mới may do tỳ nữ dâng lên, mở ra nói: "Thử xem có vừa không."

"Thưa bá mẫu, con xin cáo lui." Hoàng Phủ Nam lùi sang một bên, dịu giọng thưa.

Hoàng Phủ Cật lúc cởi kiếm ra còn kín đáo ra hiệu cho nàng. Hoàng Phủ Nam không nói gì, chỉ khẽ nhún gối với bà, rồi lặng lẽ lui khỏi tẩm phòng.

Ra đến bụi chuối trong sân, nàng dùng ánh mắt ra hiệu với Hồng Thược. Không cần dặn dò, Hồng Thược liền xách đèn lồng đi về phía cửa góc.

Hoàng Phủ Nam khẽ vuốt ngón tay qua chiếc lá chuối to xanh mướt. Nghe tiếng bước chân đến gần, nàng xoay người lại, nở nụ cười dịu dàng: "Lục huynh."

Hoàng Phủ Cật nhìn trước ngó sau, cũng bước vào bóng râm của khóm chuối, cúi giọng cười: "Chúng ta chặn hắn ở sứ quán Ba Tư, giả vờ sơ ý, hắt đầy rượu lên người hắn, rồi canh lúc hắn một mình đi đêm trở về lễ tân viện, liền dùng chuôi kiếm đánh ngất."

Hoàng Phủ Nam không nhịn được bật cười: "Ngã ngựa rồi hả? Chắc là trán cũng sứt mẻ không ít."

"Lúc ấy đèn lồng bị tên bắn tắt, cũng không nhìn rõ lắm." Hoàng Phủ Cật chăm chú quan sát gương mặt nàng: "Muội…"

Nàng bất chợt nhíu mày, lùi nửa bước: "Trên người huynh sao lại có mùi khó ngửi thế?"

Hoàng Phủ Cật vội giơ tay áo ngửi, mặt nóng bừng, may là nơi này tối, không ai nhìn rõ. Y ngượng ngùng giải thích:

"Tam lang nổi hứng, cứ đòi ném hắn xuống hố phân… Có lẽ bị bắn lên người một chút." Hồi nãy mặc thử áo mới trước mặt mẫu thân mà bà không hề phát hiện, giờ nghĩ lại, hắn có chút ngao ngán: "Mũi muội cũng thính thật."

Hoàng Phủ Nam càng né xa, lấy tay che mũi: "Huynh mau về tắm rửa đi."

"Đợi đã." Hoàng Phủ Cật lấy từ trong ngực ra một vật: "Đây là thứ ta giật từ tay áo của Xích Đô."

"Ném qua đây." Hoàng Phủ Nam vẫn không chịu lại gần.

Hắn vung tay, vật đó rơi gọn trong lòng nàng. Nàng đưa lên soi dưới ánh đèn mờ trên cửa góc, nhìn rõ là một tấm thẻ bạc mạ vàng, mặt sau chạm hình bốn vị Thiên vương săn bắn, mặt trước khảm ngọc lam.

Hoàng Phủ Cật cũng bước tới, cùng nàng kề vai ngắm vật ấy: "Đây là kim bài bổ nhiệm quan chức của Thổ Phiên. Bạc mạ vàng, đủ thấy thân phận Xích Đô không hề tầm thường."

"Không tầm thường? Vậy thì tốt." Hoàng Phủ Nam trở tay, siết thẻ bạc trong lòng bàn tay. Dưới ánh trăng lưỡi liềm, nụ cười nàng sáng ngời:

"A huynh, muội muốn khiến cho tên Mãng Tán phải tự mình đến cầu xin muội."

Quả nhiên vẫn canh cánh chuyện của Mãng Tán trong lòng, vậy mà trước mặt Lý Linh Quân lại ra vẻ đại lượng. Hoàng Phủ Cật nhìn nàng với ánh mắt thâm trầm: "Muội định nói cho Tam lang biết không?"

"Đừng." Giọng Hoàng Phủ Nam nhàn nhạt: "Hắn là con trai của Thục Vương, cháu nội của Hoàng thượng, làm sao có thể giống chúng ta?"

"Thời tiết oi bức thật." Hoàng Phủ Cật như muốn phá vỡ khoảng lặng kỳ quái ấy, lẩm bẩm. Thoáng thấy đôi mày nàng khẽ nhíu lại, y tiện tay hái một lá chuối quạt vài cái. Lá chuối cuộn chặt, giấu kín tâm bẹ.

"Chuối chưa xòe, đinh hương khép, theo gió xuân, mỗi kẻ một nỗi sầu." bất chợt nhớ đến câu thơ con gái nào đó, hắn chợt hạ quyết tâm: "Từ nay ta sẽ không gặp lại Lý Linh Quân nữa."

"Đừng mà." Hoàng Phủ Nam bật thốt, hơi chu môi, một động tác nàng thường làm khi còn nhỏ, mang theo chút nũng nịu: "Ngày kia huynh chẳng phải vẫn sẽ gặp nhau ở Bích Kê Sơn sao? Huynh lúc nào cũng nói suông mà chẳng làm được."

"Cũng đúng." Hoàng Phủ Cật đành chịu, khẽ cười.

"A huynh" Hoàng Phủ Nam do dự, ý nghĩ này đã lởn vởn trong lòng nàng nhiều ngày, nay mới cất lời: "Thế tử Vân Nam vương, có phải cũng đang ở kinh thành không?"

Hoàng Phủ Cật im lặng hồi lâu, không đáp.

Nhìn vẻ mặt y, Hoàng Phủ Nam đã hiểu. Nàng cúi đầu nghịch chiếc quạt trừ tà trong tay, vẻ mặt thoáng chút uể oải.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!