Trời đã vào hạ, oi bức khó chịu. Hoàng Phủ Nam lười nhác, chán chường, cầm một cành liễu gãy phe phẩy đuổi đám ruồi nhặng đang vo ve trước mặt.
Vẫn là cảnh náo nhiệt bên bờ Khúc Giang, du khách nối nhau như mắc cửi. Diều giấy lượn lờ giữa trời xanh, bên khung xích đu còn buộc thêm những dải xương bồ, tựa những thanh kiếm xanh biếc nhỏ nhắn đâm thẳng vào trời mây. Vài bàn tay nõn nà tranh giành dây xích đu, kéo đứt xương bồ rồi giẫm nát dưới muôn sắc giày thêu.
Các cô nương nhà họ Hoàng Phủ cũng ăn diện rất tỉ mỉ, đầu cài trâm bùa, ngực đeo túi hương trừ độc, khung xích đu đung đưa, vải lụa tung bay tán loạn như cánh bướm.
Trên cầu đá có gia nhân Hoàng Phủ gia đứng gác, ngăn cản đám tiểu thương và người qua lại.
Có người gọi tên nàng, Hoàng Phủ Nam lắc đầu, nàng sợ nóng, thà trốn dưới bóng cây ngẩn ngơ còn hơn tham gia náo nhiệt.
"Tiểu thư" Hồng Thược ghé sát vào tai nàng, thì thầm, "Lục lang gọi người qua bên kia."
Hoàng Phủ Nam nghi hoặc liếc nhìn nàng, Hồng Thược liền bĩu môi về phía khung xích đu: "Gọi người đi một mình, đừng để các cô nương khác biết."
Hoàng Phủ Đạt Hi mới hôm trước vừa mở miệng giải lệnh cấm túc cho Hoàng Phủ Cật, vậy mà y lại muốn gây chuyện sớm thế sao? Nàng không đáp, đưa tay lấy chiếc quạt tròn trên đầu Lục Tú xuống, phe phẩy mấy cái.
"Đi mau" Hồng Thược thúc giục nhỏ giọng, "Lục lang đợi sốt ruột rồi đấy."
Hoàng Phủ Nam đứng dậy, dặn Lục Tú: "Nói với họ ta đã về phủ." Dắt theo Hồng Thược, nàng lặng lẽ rời khỏi bờ sông, rẽ vào con ngõ trong khu phường.
Hoàng Phủ Cật đã đứng chờ dưới tấm biển đá, tay dắt ngựa. Y không ngờ Hoàng Phủ Nam chỉ mặc chiếc áo mỏng, váy ngắn ngang ngực, đến khăn che mặt cũng không đeo, ngẩn người nói: "Muội về thay khăn màn đi đã."
"Thật phiền phức." Hoàng Phủ Nam chẳng mấy để tâm, xách váy bước lên bàn đạp ngựa, ngồi nghiêng trên lưng: "Ta úp mặt vào ngực huynh chẳng phải xong rồi sao?"
"Được rồi." Hoàng Phủ Cật đành leo lên, nắm dây cương, dặn Hồng Thược: "Ngươi về trước đi."
Hoàng Phủ Nam đã bám chặt lấy áo y, mặt áp sát vào ngực. Nàng cưỡi ngựa còn êm hơn người thường đi bộ, song Hoàng Phủ Cật vẫn cẩn thận dắt ngựa chầm chậm, lúc đi lúc dừng, đến tiệm lưu ký ở Trường Hưng Lý.
Trên lầu vang tiếng rèm trúc lay động, Lý Linh Quân đứng cạnh cửa sổ vội quay đầu lại. Ánh mắt hắn sáng lên, vẻ sốt ruột tan biến, miệng trách: "Các người chậm thật."
Hoàng Phủ Nam dừng bước, đưa mắt đảo qua giữa Hoàng Phủ Cật và Lý Linh Quân, lập tức hiểu rõ: phụ thân đã bắt đầu nới lỏng thái độ với phủ Thục Vương. Không biết Lý Linh Quân đã nói gì trước mặt ông?
Nàng thầm nghĩ, rồi mỉm cười nhạt, quay mặt về phía Hoàng Phủ Cật:
"A huynh, huynh lại khiến bá phụ nổi giận rồi, đừng lôi ta theo." Nói rồi quay lưng bước đi.
"Tên người Thổ Phiên từng bắt cóc muội ở Bích Kê Sơn, muội thật định tha cho hắn sao?" Lý Linh Quân chợt hỏi, mắt nhìn chằm chằm vào mặt nàng, hàng lông mày tuấn tú hơi nhíu lại. Thắt lưng hắn đeo kiếm, dưới vạt áo lộ ra giáp mềm, hiển nhiên không phải đến để đùa giỡn.
Hoàng Phủ Nam trong lòng khẽ động, nhưng ngoài miệng vẫn thản nhiên: "Hắn là sứ giả của Tạng Vương, ta có thể làm gì được?"
Nói đoạn liền buông rèm trúc, quay người lại: "Huống hồ hắn đánh lén ta, đâu có động đến hai người, can dự vào làm gì?"
Lý Linh Quân lập tức nở nụ cười, mày giãn ra: "Hắn đánh muội, nhưng đối tượng lại là ta và Lục lang. Nếu không trả đũa, chẳng phải chúng ta quá vô dụng sao?"
Vẻ mặt của Hoàng Phủ Cật cũng tỏ rõ sự đồng tình. Thấy Hoàng Phủ Nam đã an vị bên bàn, không định rời đi nữa, y nhanh chân bước đến bên cửa sổ, cùng Lý Linh Quân nhìn về phía tòa lễ tân viện đối diện.
Lý Linh Quân đã theo dõi mấy ngày, nói: "Mấy tên người Thổ Phiên kia từng lộ mặt, nhưng không rõ ai là kẻ gây chuyện ở Bích Kê Sơn."
Hoàng Phủ Nam lẩm bẩm: "Ngươi đánh lén ta, ta đánh lén ngươi, đến bao giờ mới dứt?"
Lý Linh Quân không chút do dự: "Đắc tội với ta, sao có thể cho qua?"
Nhìn vẻ căm ghét của hai người, cứ như thể nàng đã bị người Thổ Phiên làm nhục đến tột cùng. Hoàng Phủ Nam đúng ra phải thấy hả hê, nhưng chỉ khẽ nhếch môi, cầm quạt phe phẩy, ra dáng chẳng hề liên can. Trên bàn có đặt bình rượu và chén, mùi hùng hoàng xộc lên nồng nặc. Nàng liếc đi nơi khác, ngắm bức thủy mặc vẽ núi non treo trên vách.
Lý Linh Quân quay sang Hoàng Phủ Cật: "Lúc thi đánh cầu, tên đó có trong đội Thổ Phiên không? Chi bằng bắt trói lại tra khảo một phen."
"Không phải hắn." Giọng Hoàng Phủ Nam vang lên phía sau. Nàng đã lặng lẽ bước tới, đứng ngay giữa hai người, cắn môi đỏ, nhìn chằm chằm hồi lâu, chợt nói: "Là kẻ kia, đầu quấn khăn đen, bên cạnh hắn là người tên Xích Đô."
"Là hắn, hôm ấy bị ta vụt cho một gậy." Hoàng Phủ Cật cũng để ý đến thanh niên đội khăn đen: "Hắn tên Mãng Tán, Phụ thân là Tạng tướng quốc bản lĩnh khá, tính tình kiêu căng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!