Cổ chân bỗng bị làn hơi thở phì phò phả vào làm ngứa ngáy, Hoàng Phủ Nam cúi mắt nhìn xuống, thấy con chó tuyết trắng giống Phức Lâm đang lăn lộn dưới tà váy nàng. Bốn chân nó đạp lên thảm nhung đỏ dày mềm, rồi nhẹ nhàng luồn vào dưới chiếc ghế trăng, dùng mũi hích dải tua châu ngọc thả bên mép ghế.
Trên bậc tây, Thôi Tiệp Dư tay cầm một cây cung sơn đỏ nhỏ nhắn tinh xảo, đứng thướt tha dưới ánh nắng. Bên ngoài, một chiếc kệ cao đặt một mâm vàng bên trên.
Sau tiết Đoan Ngọ, Hoàng đế sẽ dẫn các cung phi đến Bích Kê Sơn săn bắn, nên Thôi Thị đã bắt đầu luyện tập từ trước.
Nàng ngắm kỹ một hồi, rồi buông tay, mũi tên nhẹ nhàng rơi xuống bậc thềm. Vốn chẳng ham thích cung tiễn, Thôi Thị lập tức mất hứng, trao cây cung sơn đỏ cho cung nữ, rồi quay người bước vào điện.
Hôm nay nàng ăn mặc tiêu sái: áo ngắn tay, khoác nửa tay áo, bên dưới là quần cưỡi ngựa của võ tướng, màu đỏ lựu. Con chó Phức Lâm từ dưới bậc nhảy lên, tha mũi tên vừa rơi về đặt trước chân nàng. Thôi Thị cúi người bế nó lên, xoa xoa, miệng cười nói: "Giống chó này là do Ngạc Quốc công mang về khi chinh phạt Cao Xương, biết dắt dây cương, biết ngậm chân đèn, thông minh lắm."
Hoàng Phủ Nam đáp: "Là nhờ Tiệp Dư dạy dỗ khéo."
"Chó mèo cũng như người vậy, dẫu giống có quý hiếm xinh đẹp đến đâu, không dạy thì cũng vô dụng."
Cung nữ mang mâm vàng đến đặt trên án, trong mâm là bánh chưng nếp vàng ngâm nước tro ngải, và những chiếc bánh bột xanh ngọc. Thôi thị chọn một chiếc bánh chưng, bóc từng lớp lá sậy, rồi đưa đến trước mặt Hoàng Phủ Nam. Một làn hương nồng nàn theo ống tay áo nàng tỏa ra.
Hoàng Phủ Nam từ chối: "Xin Tiệp Dư dùng trước." Rồi giải thích: "Hồi ở Ích Châu, thiếp không ăn bánh chưng, mà là bánh hấp, rồi đánh lê."
Thôi thị đáp: "Ích Châu sản sinh mỹ nhân. Trước kia trong cung từng có một phi tần họ Vi cũng là người Ích Châu, về sau mắc bệnh rồi qua đời."
Nói xong, nàng ôm cây đàn Nguyễn* vào lòng, ngón tay tùy tiện gảy vài dây. Tính tình nàng phóng khoáng, cưỡi ngựa, gảy đàn đều chẳng giỏi, nhưng nét tươi sáng trên khuôn mặt thì lúc nào cũng ánh lên rạng rỡ.
*tên của một loại nhạc cụ truyền thống Trung Hoa
Lúc này, một cung nữ bước vào, báo: "Hôm nay Hoàng thượng mở yến tiệc tại điện Lân Đức, mời sứ thần Thổ Phiên thưởng nhạc vũ, lại ban thêm một bộ nhạc Quy Tư, và một bản Kim Cương Kinh cho Thổ Phiên."
Thôi Tiệp Dư không tỏ thái độ, lại quay sang Hoàng Phủ Nam: "Bệ hạ vốn không ưa Ích Châu, từ sau năm cuối niên hiệu Thánh Vũ, chỉ nghe đến cái tên đó thôi cũng đủ nổi giận."
Nàng luôn miệng nói những lời bất ngờ, thấy sắc mặt Hoàng Phủ Nam thoáng sửng sốt thì càng đắc ý: "Tài cán của Thục vương cũng chẳng phải xuất sắc gì cho cam, ngoài ra còn có Ngô vương, Tấn vương, Tề vương nữa…"
Lúc nhắc đến các phiên vương, sắc mặt Thôi Thị hờ hững. Còn trong lúc đêm khuya nằm bên gối rồng, không biết gió nàng thổi là hướng về ai nhưng chắc chắn chẳng phải là Thục vương.
Hoàng Phủ Nam lắc đầu: "Bá phụ thiếp ở kinh thành đã hơn mười năm, cũng ít giao du với các phiên vương."
Thôi Thị không tin lời quanh co đó, nàng cúi đầu chỉnh lại dây đàn rồi buông lời: "Hoàng Phủ tướng quân là người khôn ngoan, biết rằng quân cờ quý giá thì không thể đánh ra quá sớm."
Lại có người bước vào, cung nữ dẫn theo hai thái giám, cùng khiêng vào hai chiếc hòm nặng nề. Đối với những của quý, dị bảo được ban thưởng hay dâng tặng, Thôi Thị đã thấy chán ngán từ lâu.
Nàng hỏi bâng quơ: "Có những gì vậy?"
Một thái giám mở nắp hòm: một hòm là da cáo đen, da chuột bạc dày mượt; hòm còn lại chứa các đồ vàng bạc. Nàng chẳng thèm liếc mắt. Lại có một chiếc hộp gỗ mun, Thôi Tiệp Dư bước tới, dùng ngón tay đẩy thử.
Thái giám lập tức lấy từ tay áo ra tờ danh mục, bẩm rằng: "Có an tức hương, linh lăng hương, tỳ lê lặc, a ma la, tổng cộng mười cân; long não mười viên, xạ hương hai mươi túi, thêm nhũ hương và thủy hoa hồng chừng hơn mười chén…"
"Gửi cho Hoàng Phủ tiểu thư hai chén thủy hoa hồng, còn lại thì thu cả đi." Thôi Thị buông cây đàn Nguyễn, đứng dậy tiễn khách.
Ra đến ngoài điện, Thôi Thị dừng bước. Trong nội uyển, hoa đào đã rụng hết, trước sân là cây lựu, hoa đỏ rực rỡ như lửa. Nàng đưa tay vén cành hoa đang chạm đến mai tóc, rồi quay sang, nói như thủ thỉ với một người chị em thân thiết: "Gọi mấy lần mà ngươi không đến, có phải sợ ta không?"
Hoàng Phủ Nam trầm ngâm chốc lát, rồi thẳng thắn đáp: "Thiếp không sợ quý phi, chỉ là không rõ quý phi muốn thiếp làm gì."
"Ngươi tưởng ta ở trong cung sống sung sướng lắm sao? Bệ hạ cũng đã sáu mươi tuổi rồi." Thôi Tiệp Dư cười nhạt, dùng ngón tay nâng cằm Hoàng Phủ Nam lên, chăm chú nhìn nàng một lát. "Ngươi trông rất giống muội muội ta."
Lông mi dài như lông quạ của Hoàng Phủ Nam khẽ run. Mùi hương nồng nàn lại thoảng đến, móng tay sắc nhọn của Thôi Thị chạm vào cổ, khiến nàng thấy hơi khó chịu, bèn lùi lại một bước.
Thôi Thị mỉm cười: "Ngươi nhận ta làm nghĩa mẫu nhé."
Hoàng Phủ Nam sững người, lần này thì thật sự bất ngờ.
"Ngươi thấy ta chỉ hơn ngươi chục tuổi, nên tuổi tác không xứng à?" Thôi Thị bật cười, "Ta cũng có thể nhận ngươi làm nghĩa muội, chỉ sợ Hoàng Phủ tướng quân không đồng ý thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!