Chương 11: Phần 3 : Bảo Điện Phi Hương (11)

Một trận mưa hoa đào lất phất tạt vào mặt.

Hoàng Phủ Nam giật mình tỉnh giấc, ngơ ngác đưa mắt nhìn quanh. Trước mắt nàng lóa lên toàn là hoa trâm và lược ngọc, trên án thư có chén rượu bị lật đổ, từng giọt từng giọt rơi tí tách, thấm ướt cả lớp lụa La màu hoa cà viền kim do ai đó bỏ quên trên đất.

Một gương mặt cúi sát đến gần, hai má ửng hồng, giữa mày điểm một đóa trán hoa xanh biếc, dưới bóng cây khẽ ánh lên vẻ lạnh nhạt mà lấp lánh.

"Ngẩn ra làm gì, hay là ngốc luôn rồi?" Nàng ta khẽ lay lay tay trước mắt Hoàng Phủ Nam, trong tay còn cầm cây trâm, ra chiều nôn nóng như thể muốn chọc vào mặt nàng một cái.

Hoàng Phủ Nam đưa mắt nhìn nàng ta, chân mày hơi cau lại, cuối cùng cũng mở lời: "Làm gì thế?"

Lục Tú vấn lại tóc bằng cây trâm, rồi bảo Hoàng Phủ Nam ngoái đầu nhìn mũi tên đang cắm trên cành đào: "Là tên lạc từ vườn hí viện bắn sang đấy," nàng ta giơ tay đo một đoạn, "chỉ cách mặt người có ngần này thôi."

Hoàng Phủ Nam gạt tay nàng ta ra, ngồi ngay ngắn lại. Ngoài đình, phong cảnh đào viên đang độ xuân sắc, đầu cành đào rực rỡ như áng mây hồng. Nàng phủi những cánh hoa rơi trên áo váy, nhặt lấy chiếc quạt tròn, rồi hững hờ ngó ra xa. Bên kia tường cung, mây bụi bốc lên, ngũ sắc phướn bay phần phật. Lờ mờ nghe thấy tiếng reo hò vang dội: "Hay lắm!"

Bên phía đình đào thì đã rối loạn thành một mớ. Gương mặt các mệnh phụ hiện rõ nét hoảng hốt, ngồi cũng không yên mà đứng cũng chẳng xong. Hai cung nữ hợp sức nhổ mũi tên trên cành đào xuống, thấy trên đầu tên khắc hai chữ "Nội Tây", liền dâng lên cho Hoàng hậu, nói: "Là tên từ kho tiễn của nội phủ."

"Vậy thì không sao," Hoàng hậu đáp, "bảo với tướng quân Thiên Ngưu rằng tên lạc vô mắt, ở đây đều là mệnh phụ, cần phải cẩn thận."

Cung nữ ghé tai nói nhỏ điều gì đó, Hoàng hậu lại dặn thêm: "Đi xem tiểu thư nhà Hoàng Phủ có bị thương không, rồi mời nàng vào trong đình ngồi."

Hoàng Phủ Nam vâng lời, cùng Lục Tú bước lên bậc, vào đình bái kiến Hoàng hậu. Các phi tần đi theo Phượng giá cũng đều có mặt, sau đình có khe nước róc rách, bốn phía thả màn lụa, yên tĩnh và thơm ngát hơn hẳn bên ngoài.

Lại có thêm mệnh phụ bên ngoài lần lượt tiến đến bái kiến, Hoàng Phủ Nam tìm một chiếc đôn tròn, ngồi thẳng lưng, nghiêm trang không động đậy. Bỗng tay áo bị ai đó kéo mạnh, nàng liếc mắt nhìn ra sau, là Lục Tú.

Lục Tú chu miệng, ra hiệu cho nàng nhìn một người.

Người vừa được cung nữ dẫn vào là phu nhân và tiểu thư nhà họ Tiết. Tiết Xướng chính là đường đệ của Tể tướng Tiết Hầu, hiện làm Thái sử ở đô đốc phủ Ích Châu. Phu nhân và con gái đều rụt rè, vì lần đầu được yết kiến, đến cả mắt cũng không dám ngẩng. Thục Vương phi hôm nay lại tỏ ra đặc biệt hòa nhã, mời tiểu thư nhà họ Tiết ngồi cạnh bên mình. Đình càng lúc càng chật, Hoàng Phủ Nam lặng lẽ lùi về góc, ánh mắt kín đáo đảo một vòng qua gương mặt từng người trong đình.

Lại bị kéo tay áo. Lần này, nàng không nhịn nữa, bèn véo mạnh lên mu bàn tay Lục Tú một cái, khiến nàng ta im bặt.

Hoàng hậu đã ngoài sáu mươi, hoa quả rượu nước trên án cũng chẳng động tới, chỉ trò chuyện cùng người bên cạnh, hỏi Tiết Xướng khi nào vào kinh, Ích Châu có sản vật gì nổi bật.

Thục Vương phi chăm chú lắng nghe, thấy Hoàng hậu không nói thêm, bèn chủ động thưa: "Tiết phu nhân lần đầu đến kinh, thần thiếp dẫn họ dạo một vòng trong nội viện."

Hoàng hậu gật đầu: "Cũng được." Bà đã cao tuổi, cũng khó ngồi lâu, bèn bảo các nữ quan: "Chúng ta đi hái vài cành đào, đem về c*m v** bình."

Hoàng hậu vừa đi, đình đào liền xôn xao hẳn lên. Có người viện cớ rời chỗ, có người gọi cung nữ đi hái hoa đào, lại có người xắn tay áo, định rủ nhau chơi đánh cầu. Lục Tú khẽ thở phào nhẹ nhõm, ghé sát tai Hoàng Phủ Nam, hơi thở phả ra làm nàng ngứa ngáy: "Tiểu thư…"

"Im đi." Hoàng Phủ Nam giọng không lớn, nhưng ánh mắt lộ vẻ lạnh lùng, khiến Lục Tú rụt cổ, ngậm miệng. Hoàng Phủ Nam bình thản chỉnh lại váy áo, đôi môi đỏ khẽ động: "Ngươi nhìn xem, có phải Thôi Tiệp Dư đang nhìn về phía ta không?"

Lục Tú lần này khôn hơn, chỉ đảo mắt liếc qua rồi nói nhỏ: "Thôi Tiệp Dư đúng là đang nhìn ta… à không, đang nhìn về phía chúng ta."

Thôi Tiệp Dư xinh đẹp, được sủng ái, trong đám cung tần là người khó đối phó nhất. Bị nàng ta nhìn chằm chằm, Lục Tú cũng run cả lòng, càng không dám quay đầu lại.

Nàng ta khẽ vỗ ngực, thì thầm bên tai Hoàng Phủ Nam: "Nàng ấy nhìn chúng ta làm gì vậy?"

"Không phải chúng ta," Hoàng Phủ Nam mỉm cười, "là ngươi." Giọng nói nhẹ bẫng, "Nghe bảo nàng ta ghét nhất kẻ khác dán trán hoa xanh. Nếu có cung nữ nào trái lệnh, sẽ bị nàng ta cắt lưỡi, khâu miệng lại."

Mặt Lục Tú lập tức tái nhợt, hai chân run lên, suýt thì ngã vào người Hoàng Phủ Nam: "Tiểu thư, ta… ta sợ rồi, mình về đi."

"Không vội." Hoàng Phủ Nam đáp.

Bỗng một tiếng Tù Và vang dội vang lên, tiếng vó ngựa dồn dập như mưa rào, bên kia tường cung càng thêm huyên náo. Hoàng hậu đang nhón tay ngắt cành đào, nghe động thì hỏi: "Đánh cầu sao?"

"Là bệ hạ chọn một chiếc khay vàng do người Thổ Phiên tiến cống làm phần thưởng, cho cấm quân Bắc Nha thi đấu đánh cầu với đội Thổ Phiên. Bên nào thắng sẽ được thưởng khay vàng." Một lát sau, bên kia tường lại vang lên tiếng reo hò.

Một nữ quan tươi cười trở lại bẩm: "Tam lang của Thục vương phủ dẫn đội cấm quân Bắc Nha giành chiến thắng, chiếc khay vàng đã được ban cho Tam lang rồi."

Hoàng hậu hứng thú: "Bảo Tam lang mang khay vàng tới đây cho ta xem là vật gì mà đáng để tranh đấu dữ vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!