Chương 97: Ngoại Truyện 9 - Hoàn Toàn Văn

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã hai năm trôi qua.

Trước cổng tòa nhà Giang Thịnh, một chiếc xe dừng lại. Người trên xe bước xuống, khoác một chiếc áo da đỏ, bên trong là áo thun đen bó sát. Tóc cậu vuốt ngược để lộ vầng trán trơn bóng, sắc mặt lạnh tanh, cứ thế bước vào tòa nhà.

Phong cách đường phố của cậu hoàn toàn lệch tông với cách ăn mặc của nhân viên văn phòng trong Giang Thịnh. Với dáng vẻ ngạo mạn như vậy, nếu nói cậu đến gây chuyện thì cũng chẳng có gì sai. Người nhát gan chắc hẳn đã bắt đầu lẩm bẩm trong lòng. Nhưng quầy lễ tân dường như đã quá quen với cảnh tượng này, mỉm cười nói: "Yến tiên sinh, Giang tổng đang ở tầng 23, có cần tôi gọi điện thông báo không?"

Cảnh tượng này đã lặp đi lặp lại vô số lần trong hai năm qua. Yến Trầm thường xuyên đến Giang Thịnh, nhân viên công ty cũng sớm biết người yêu của tổng giám đốc mình là một chàng trai có vẻ ngoài đẹp nhưng luôn mang thần sắc kiêu ngạo.

Yến Trầm lắc đầu, sải bước dài vào thang máy, trực tiếp đi lên.

Tới tầng 23, cậu không thèm gõ cửa mà đẩy thẳng vào. Giang Du đang chăm chú nhìn màn hình máy tính, nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên. Giây tiếp theo, đôi mắt anh hiện lên ý cười: "Chờ anh một chút, để anh làm nốt việc rồi chúng ta đi ăn bánh trôi rượu nếp."

Bánh trôi rượu nếp ở nhà ăn của Giang Thịnh rất ngon. Lần trước Yến Trầm ăn thử một lần liền thích, từ đó về sau mỗi lần đến đây đều phải có món này.

Yến Trầm chậc một tiếng, bước đến trước mặt anh, hai tay chống lên bàn, cúi người xuống, giọng điệu không vui: "Tại sao không cho em tìm hiểu chuyện ở Thanh Châu?"

Từ khi kết quả nội bộ được xác định cho đến lúc công bố cần có thời gian. Hai năm trước, Yến Trầm từng thu thập tin tức nhỏ lẻ. Lần này cậu định giở lại chiêu cũ nhưng bị Giang Du ngăn cản, khiến trong lòng không khỏi bực bội.

Giang Du ngẩng đầu lên, giọng điềm đạm: "Bởi vì anh muốn thử cảm giác mong đợi là như thế nào."

Anh đưa tay chạm lên mu bàn tay cậu, khẽ v**t v* hai cái rồi nói tiếp: "Chỉ còn mấy ngày nữa là kết quả sẽ được công bố, chúng ta cùng chờ đi. Cứ xem như một bất ngờ chưa biết trước, được không?"

Giọng anh vẫn trong trẻo như mọi khi, cách nói chuyện nhẹ nhàng, tự nhiên và vô cùng thành thạo trong việc dỗ dành.

Sắc mặt Yến Trầm dịu đi một chút.

Cậu ngồi xuống ghế sô

-pha bên cạnh, chống cằm nhìn Giang Du, ánh mắt như đang vẽ lại đường nét gương mặt anh từ xa.

Rồi cậu nhận ra, trong hai năm qua, dường như Giang Du không thay đổi gì về diện mạo. Anh vẫn giữ dáng vẻ thanh tao như gió mát trăng thanh. Nếu phải nói có điểm gì khác thì chính là khí chất ngày càng trở nên ôn hòa và tự do khoáng đạt hơn.

Yến Trầm chậc một tiếng trong lòng, nghĩ thầm tên xấu xa này lại càng biết cách quyến rũ người khác rồi. Bằng không, tại sao cậu vẫn cứ nhìn mà không dứt ra được chứ?

Giang Du hoàn thành công việc, ngẩng đầu lên liền thấy ai kia vẫn đang lười biếng dựa vào sô

-pha, dáng vẻ vô cùng uể oải. Anh lấy áo khoác trên giá mặc vào: "Đi thôi, đi ăn cơm."

Nhà ăn ở tầng một, lúc này đang là giờ tan tầm nên không có nhiều người. Giang Du bưng bát bánh trôi rượu nếp đặt lên bàn, còn anh thì gọi một phần cháo kê. Đột nhiên anh nói: "Cuối tuần này là tiệc thôi nôi của con gái Phong Nhất Nhiên."

Phong Nhất Nhiên kết hôn xong chẳng bao lâu thì lên chức ba, giờ đã là một ông bố chính hiệu. Dạo gần đây, anh ta thường xuyên đăng ảnh con gái lên mạng xã hội.

Nghe vậy, Yến Trầm ngạc nhiên: "Là con khỉ nhỏ đó sao? Mới đó mà đã một tuổi rồi à?"

Lúc mới sinh được vài ngày, Yến Trầm đã từng nhìn thấy cô bé. Khi ấy, lớp màng thai trên người còn chưa rụng hết, tóc lại ít, cả người đỏ hồng mềm nhũn. Cậu nói cô bé trông giống khỉ con, từ đó về sau cứ thế mà gọi là "con khỉ nhỏ".

Giang Du im lặng trong chốc lát, rồi mỉm cười nói: "Bảo bối, câu này không thể nói trước mặt Phong Nhất Nhiên đâu."

Bậc làm cha làm mẹ lúc nào cũng cảm thấy con gái mình là đứa trẻ xinh đẹp nhất trên đời. Nếu nghe thấy cậu gọi là "con khỉ nhỏ", e rằng anh ta sẽ đau lòng ngay tại chỗ mất.

Anh suy nghĩ một chút, rồi khách quan nhận xét: "Đã lâu rồi em chưa gặp Phong Hòa Ni. Bây giờ cô bé rất đáng yêu, hoàn toàn không còn giống khỉ con nữa đâu."

Yến Trầm xúc một viên bánh trôi bỏ vào miệng nhai, vẻ mặt đầy hoài nghi, rõ ràng là không tin.

Giang Du nói: "Cuối tuần chúng ta cùng đi xem."

Nhanh chóng đến cuối tuần, tiệc thôi nôi của Phong Hòa Ni được tổ chức tại khách sạn, số lượng khách mời không nhiều, chỉ có người thân hai bên gia đình, khoảng ba mươi người, bao trọn một sảnh lớn để tiện nghỉ ngơi.

Giang Du và Yến Trầm đến khá sớm, là những vị khách đầu tiên. Khi bước vào, Phong Nhất Nhiên đang ở bên cạnh vợ, con gái đặt trong nôi, hai vợ chồng vẫn đang bàn bạc lại trình tự buổi tiệc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!