Chương 95: Ngoại Truyện 7

Một câu nói nhẹ bẫng khiến Yến Trầm khựng lại.

Cậu đặt ngón tay lên bệ cửa sổ, hồi lâu không nhúc nhích, ánh mắt lướt qua gương mặt đối diện, xác nhận Giang Du không hề đùa giỡn, rồi bật ra một tiếng cười khẽ từ cổ họng: "Hóa ra là cậu ta thích em à."

Nghĩ đến thái độ của Tống Thanh mấy lần trước, Yến Trầm không hề bận tâm, thuận miệng nói: "Em cứ tưởng cậu ta có ý với anh đấy."

Dù gì cái trò tính tuổi kết hôn kia nghe có vẻ như đang nhắm vào cậu.

Giang Du hiển nhiên cũng nghĩ đến chuyện đó, trên mặt thoáng hiện ý cười nhạt: "Cậu ta có lẽ xem anh như kẻ địch, không dám làm gì khác, nhưng chọc tức thì lại rất giỏi."

Tống Thanh cố ý nhắc đến chuyện đó chỉ để gây khó chịu cho Giang Du. Chính hắn cũng biết dù có làm gì cũng không thể chen vào giữa hai người bọn họ, vì vậy đơn giản cứ phá cho đã.

Nước cờ này chính là kiểu "lưỡng bại câu thương" – tổn hại tám trăm, thiệt thòi một nghìn. Điều duy nhất ngoài dự liệu của hắn chính là Yến Trầm ra tay ngay tại chỗ, hoặc nói đúng hơn là hắn đã ôm một tia may mắn trong lòng.

Khóe môi Yến Trầm nhếch lên. Cậu dựa vào cửa sổ xe, nghĩ thầm vừa rồi đáng lẽ nên đánh mạnh hơn một chút, rồi từ tốn mở miệng: "Hắn thích em chỗ nào nhỉ?"

Cậu nghĩ tới nghĩ lui, cũng không phát hiện mình với Tống Thanh có điểm chung nào, cùng lắm thì dạo gần đây tiện miệng nói dăm ba câu mà thôi.

Giang Du nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên gương mặt người bên cạnh, đưa tay ch*m r** v**t v* một bên má, đáy mắt thoáng qua một tia trầm tối, nhưng giọng nói vẫn nhẹ nhàng: "Yến thiếu sinh ra đã đẹp, lại còn có quyền có thế, được người ta thích cũng chẳng có gì lạ."

Chỉ cần chiếm một trong ba yếu tố đó thôi cũng đủ khiến người ta theo đuổi không ngừng, huống hồ Yến Trầm có cả ba, hơn nữa đều ở mức cao nhất. Cậu chỉ cần ngồi yên chẳng làm gì cũng đủ để thu hút ánh nhìn.

Yến Trầm khẽ cười mũi, không bỏ lỡ tia tối lướt qua trong mắt Giang Du. Ngón tay cậu gõ nhẹ lên cửa kính, đâm thẳng vào trọng tâm: "Cho nên là anh đang ghen."

Giang Du bình thản đáp: "Đúng, anh đang ghen đây."

Thật ra chuyện này nói ra thì cũng chẳng có gì để ghen. Yến Trầm không có quan hệ mập mờ với Tống Thanh, thậm chí hai người hầu như không giao tiếp mấy, ngay cả chuyện vừa rồi cũng là lần đầu tiên cậu biết Tống Thanh thích mình. Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến Yến Trầm, hoàn toàn không đáng để bận tâm.

Nhưng Giang Du vẫn cứ không vui.

Trong lòng anh dường như có một ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt, khiến anh hết lần này đến lần khác cảm thấy bứt rứt khó chịu.

Dùng một ví dụ không quá chính xác mà nói, có một món bảo bối mình cực kỳ thích, mỗi ngày đều giữ khư khư không rời, đột nhiên có kẻ xông vào miệng hô to rằng mình cũng thích nó. Mình biết rõ đối phương không thể giành mất, nhưng vẫn tức giận với kiểu suy nghĩ này của người ta.

Yến Trầm bật cười, tâm trạng cực kỳ vui vẻ, nhìn Giang Du: "Hóa ra anh cũng có cảm giác này à."

Lý trí thì hiểu rõ con người cần được tôn trọng, cần có không gian và tự do, không thể bị vật hóa, được người khác thích là chuyện hết sức bình thường. Nhưng cảm xúc lại hoàn toàn không thể khống chế, lúc nào cũng trào ra lòng chiếm hữu mãnh liệt, người khác không được nhìn, không được chạm, thậm chí nghĩ cũng không được.

Ánh mắt cậu lướt qua cổ tay đối phương, chậm rãi trượt đến chiếc đồng hồ trên đó, khóe môi hơi nhếch lên, giọng nói lười biếng: "Giờ thì anh hiểu tại sao em cứ muốn nhốt anh lại rồi chứ."

Giang Du liếc nhìn cậu một cái, không lên tiếng, chỉ yên lặng ngồi đó, không biết đang nghĩ gì.

Yến Trầm nhích lại gần anh, vắt tay lên vai đối phương, ra vẻ bề trên mà bảo: "Nào, lớn tiếng nói xem tuổi kết hôn của anh tính ra là bao nhiêu?"

Giang Du quay sang nhìn người bên cạnh, đưa tay day day trán, chậm rãi nói: "Em đúng là mặt dày hết thuốc chữa."

Nói thật thì, hai người này danh tiếng hoàn toàn trái ngược nhau. Giang Du nổi tiếng là giữ mình trong sạch, còn ai kia thì nổi tiếng ăn chơi trác táng. Nếu là người khác, trong tình huống có sự đối lập rõ ràng như thế, chắc chắn sẽ không tự mình lôi chuyện này ra hỏi, nhưng Yến Trầm lại hỏi thẳng.

Không chỉ hỏi, mà còn bày ra vẻ mặt "Anh không nói đúng đáp án thì xem anh sẽ làm gì" nữa.

Yến Trầm hoàn toàn không để tâm: "Chúng ta đâu phải mới ngày đầu ở bên nhau." Cậu cứ nhìn chằm chằm vào đối phương, không đạt được câu trả lời thì không bỏ qua.

Giang Du đành đáp đúng như mong muốn của cậu: "Ba mươi tám, hài lòng chưa?"

Yến Trầm cười ha hả mấy tiếng, giọng cười cực kỳ ngông nghênh: "Hài lòng, quá hài lòng!" Cậu lại xoa cằm trầm ngâm một lúc: "Chẳng phải hồi du học có một cô gái cứ bám riết lấy anh sao? Bố cô ấy hình như là quan chức ở Cảng Thành, đúng chuẩn bạch phú mỹ. Hai người không thành đôi à?"

Việc Yến Trầm biết chuyện này không có gì đáng ngạc nhiên đối với Giang Du.

Anh chỉ khẽ gõ ngón tay lên vô lăng, vẫn là dáng vẻ ôn hòa như gió xuân: "Không biết em nghe tin đó từ đâu, nhưng cô ấy chưa từng theo đuổi anh, càng không bám riết lấy anh. Tụi anh chỉ ăn chung một bữa cơm." Giang Du nói tiếp: "Anh với cô ấy vốn chẳng thân thiết. Tình yêu là sự lựa chọn hai chiều, cô ấy không thiếu người theo đuổi, cớ gì phải treo cổ trên một cái cây như anh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!