Chương 93: Ngoại Truyện 5

Sau khi gặp xong Yến Thanh Sơn, Giang Du cuối cùng cũng khôi phục lại trạng thái thoải mái như trước. Nhưng chuyện này rõ ràng là từ hai phía, phải có qua có lại, Yến Trầm vẫn còn phải đến Giang trạch gặp trưởng bối.

Giang Du về trước, đầu tiên là đến thăm ông cụ, cùng ông uống trà, luyện công, ngắm cá thưởng hoa, cuối cùng mới đề cập đến chuyện gặp mặt.

Ông cụ Giang gật đầu: "Cũng phải, đã kết hôn rồi thì phải đưa người về ra mắt, đừng có học thằng em con, Tịch Hàn, toàn làm mấy chuyện thất lễ."

Giang Du ngồi bên cạnh dịu dàng đáp lời, trong đầu đang suy nghĩ về buổi gặp mặt, chợt nghe thấy ngoài sân có giọng nam truyền đến: "Ông ơi, cháu về rồi đây."

Tấm rèm trước cửa bị vén lên, Phong Nhất Nhiên bước vào, thấy Giang Du thì có chút ngạc nhiên: "Em về từ khi nào thế? Anh tưởng em vẫn còn ở đảo Vans."

Giang Du nói: "Em về được ba ngày rồi."

Ông cụ Giang cười nói: "Lại đây, ngồi xuống trò chuyện đi."

Phong Nhất Nhiên kéo ghế ra ngồi xuống bên bàn gỗ hoàng mộc, lấy từ trong túi ra một gói trà gói bằng giấy da bò: "Ông ngoại, ba cháu nhờ cháu mang đến, nói là trà hái từ cây cổ thụ, muốn nhờ ông nếm thử."

Ông cụ Giang nói: "Ba cháu có lòng rồi."

Ông nhìn Giang Du một cái, Giang Du hiểu ý, đưa tay nhận lấy gói trà rồi mở ra. Anh đun nước pha trà, vừa tráng ly vừa lắng nghe hai người trò chuyện.

Ông cụ Giang nhìn Phong Nhất Nhiên, chậm rãi nói: "Lần này về rồi thì ở lại nhà vài ngày đi. Mai người yêu của Giang Du sẽ đến, đông người gặp mặt cũng tốt."

Nhà họ Giang xưa nay vẫn thế, gặp mặt chủ yếu là tiệc gia đình, ai về được thì nhất định phải về.

Phong Nhất Nhiên gật đầu ngay, nhưng lại nghe ông cụ Giang cất giọng: "Nghe nói thằng bé đó từng ở Đông Thành, chắc hẳn hai đứa cũng đã gặp rồi."

Phong Nhất Nhiên chỉ nghe thấy ông cụ Giang chậm rãi nói tiếp, trong giọng điệu có ý cười, như một câu chuyện phiếm: "Cậu ấy là một đứa trẻ thế nào?"

Là một đứa trẻ thế nào?

Phong Nhất Nhiên im lặng, trong đầu anh ta lúc này như một thước phim tua nhanh, hiện lên những chuyện đối phương đã làm. Anh ta cũng không biết nhiều lắm, nhưng cũng đủ để bao gồm—

Năm đó trong hội quán cắn chặt không chịu thua lúc đánh bài, chuyện Giang Du đột ngột biến mất ở sân bay, còn có cả chuyến du lịch xuất hiện như từ trên trời rơi xuống.

Đúng là tác oai tác quái, tội trạng chất chồng.

Mà kiểu người này, nếu dùng từ "trẻ con" để miêu tả thì đúng là làm khổ hai chữ này mất. Phải trả lời thế nào đây? "Một đứa trẻ kiêu ngạo, bỉ ổi, vô liêm sỉ" sao?

Bốn chữ "âm phong trận trận" vừa ra đến đầu lưỡi, Phong Nhất Nhiên đã thấy Giang Du nhẹ nhàng đặt một ly trà xuống trước mặt mình, hương trà thanh thoát bay lên.

*Âm phong trận trận: gió lạnh thấu xương, ý chỉ người có bản lĩnh hoặc thủ đoạn đáng sợ.

Phong Nhất Nhiên dời ánh mắt từ ly trà trước mặt chậm rãi nhìn lên, liền thấy Giang Du vẫn mang dáng vẻ quang phong tể nguyệt như trước. Khi nhận được ánh nhìn của anh, y còn mỉm cười, dịu dàng mở lời: "Trà pha xong rồi, nếm thử trước đi rồi nói tiếp."

*Quang phong tể nguyệt: chỉ phẩm chất thanh cao, trong sáng, như gió mát trăng thanh.

Phong Nhất Nhiên nhìn chén trà bốc hơi trắng mờ mà khựng lại— chuyện gì đây, sao lại cảm nhận được mùi vị uy h**p vậy?

Anh ta nhấp một ngụm rồi đặt xuống, phát hiện đối phương vẫn giữ dáng vẻ ôn hòa như cũ, chỉ là ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn từng nhịp từng nhịp, sau đó lại mỉm cười với anh ta.

Phong Nhất Nhiên: "..."

Anh ta che giấu bằng cách uống thêm một ngụm trà, sau đó hắng giọng: "Ông ngoại, cháu đúng là từng gặp cậu ấy."

Phong Nhất Nhiên mở miệng nói dối: "Quan hệ không quá thân, chỉ nghe qua một số chuyện. Cậu ấy thích bênh vực kẻ yếu."

Cười chết mất, là thích động tay động chân thì có.

"Tính tình có hơi hoạt bát, thích vui chơi, thẳng thắn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!