Mặt trời buổi trưa rất lớn, Giang Du đang ở trong văn phòng thì nhận được cuộc gọi từ Yến Trầm.
Giọng của đối phương nghe như mang theo ý cười, âm thanh vô cùng hoa lệ, cực kỳ dễ nhận ra:
"Giang thiếu, dạo này có rảnh không?"
Giang Du không ngờ là cậu, ánh mắt vốn đang rơi trên màn hình máy tính liền rời đi, anh cười khẽ:
"Sao đây, Yến thiếu có hoạt động gì à?"
Đầu dây bên kia nói: "Hôm đó vào nhầm phòng của Giang thiếu, muốn tỏ chút thành ý xin lỗi, không biết Giang thiếu có chịu nể mặt không?"
Giang Du cầm điện thoại bằng tay trái, chậm rãi ngồi thẳng người: "Yến thiếu đã mời, tôi nào dám không nhận, khi nào đây?"
Phía bên kia dường như cười khẽ: "Hai ngày sau, bảy giờ tối, Lan Đình Lâu, không gặp không về."
Thời gian thoáng cái đã đến hai ngày sau, tối hôm đó sáu giờ năm mươi lăm phút, Giang Du đến cửa Lan Đình Lâu.
Anh đưa chìa khóa xe cho người phục vụ đứng đỗ xe ở cửa, xe còn chưa kịp đỗ xong, một người đàn ông mặc lễ phục đuôi tôm đã bước ra, nụ cười nở trên mặt: "Là Giang tiên sinh phải không?"
Người đàn ông mang găng tay trắng đưa tay làm động tác mời: "Mời ngài theo tôi."
Đi theo người đàn ông vào trong, bề ngoài thoạt nhìn chỉ là một nhà hàng bình thường, nhưng qua vài tầng cầu thang liền mở ra một không gian rộng lớn, rõ ràng là một hội sở ẩn khuất.
Người đàn ông dẫn Giang Du đến trước một cánh cửa: "Giang tiên sinh, người ngài muốn gặp đang ở bên trong."
Trước mắt là một cánh cửa hoa tối màu, đóng kín, âm thanh có vẻ đã được cách âm đặc biệt, đứng đây hoàn toàn không nghe thấy chút tiếng động nào.
Giang Du quay đầu nói lời cảm ơn, sau đó vươn tay đẩy cửa vào.
Vừa vào cửa đã ngửi thấy một mùi hương, ánh đèn mờ ảo rơi xuống từ trên cao, ở góc tối có một người đàn ông ngồi trên ghế sofa, hai chân dạng ra, trước mặt có người đang cúi đầu ở giữa đầu gối của hắn. Xung quanh chẳng ai để ý, ánh mắt mọi người cũng không dừng lại ở đó.
Ánh nhìn của Giang Du thoáng dừng lại một chút rồi dời đi, anh đưa mắt về một hướng khác.
Trên ghế sofa, Yến Trầm ngồi đó, một nửa tay áo sơ mi xắn lên đến khuỷu tay, ánh đèn vàng rọi xuống làn da cậu mang một màu trắng lạnh, bàn tay xương xẩu cầm một chiếc ly pha lê lục giác trong suốt. Thấy anh đến, cậu nhếch môi:
"Giang thiếu đến rồi à."
Cậu liếc nhìn điện thoại: "Thời gian chuẩn ghê, không chậm hơn bảy giờ dù chỉ một phút."
Giang Du mỉm cười, vẫn điềm nhiên như gió thoảng: "Yến thiếu mời, tôi nào dám đến trễ?"
Một câu nhẹ bẫng, nét cười không thể chê vào đâu được trên khuôn mặt khiến người ta dễ dàng quên đi thực tế rằng anh không đến sớm dù chỉ một phút.
Ánh mắt Yến Trầm thoáng qua một chút sắc tối, cậu quay đầu nhìn về phía góc phòng, giọng nói hờ hững: "Thẩm Khởi, Giang thiếu đến rồi, thu liễm chút đi, đừng để người ta cười chê."
Giang Du nhìn sang, lúc này mới thấy người đàn ông trên sofa đẩy người ở g*** h** ch*n mình ra, sau đó đứng dậy bước về phía này. Vẻ mặt Thẩm Khởi phong trần và ngả ngớn, hắn chào một tiếng:
"Giang thiếu."
Cả phòng đều là người của Đông Thành, Giang Du hiểu rõ, nếu không phải người bên cạnh cậu ngầm đồng ý thì chỉ dựa vào Thẩm Khởi, hắn đâu dám thế này.
Nét mặt anh vẫn giữ một nụ cười nhạt, sau vài câu xã giao, mọi người cùng nhau ngồi xuống.
Có người gọi phục vụ rót rượu, rượu được rót vào những chiếc ly thủy tinh lấp lánh, mỗi ly đều đầy bảy phần, xếp thành một vòng tròn trước mặt mọi người.
Yến Trầm cầm lấy một ly, chạm nhẹ vào ly bên cạnh, tiếng vang thanh thoát: "Hôm đó vào nhầm phòng của Giang thiếu, tôi xin lỗi một tiếng."
Rượu màu hổ phách gợn sóng, dưới ánh đèn trên đầu, nửa ly chất lỏng phản chiếu ánh sáng lấp lánh, giống như ánh mặt trời rực rỡ trên mặt hồ vào một ngày hè. Trên gương mặt Yến Trầm treo một nụ cười mỏng, như thể thực sự đến để xin lỗi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!