Ánh đèn vàng ấm áp rọi xuống khuôn mặt người bên cạnh, khiến gương mặt sắc nét của anh được chiếu sáng, bên cạnh sống mũi hiện lên bóng mờ thoáng ẩn thoáng hiện. Ý cười bên khóe môi làm gương mặt ấy trông thêm phần lười nhác, nhưng lại là kiểu lười nhác như một yêu nghiệt ăn người không chừa xương cốt.
Ánh mắt Giang Du dừng lại trên màn hình điện thoại một thoáng, sau đó bình thản rời mắt, chỉ nằm nghiêng chống đầu, hỏi: "Yến thiếu muốn gửi cho ai?"
Giọng điệu của anh rất hờ hững, như thể hai người đang nói về một chủ đề bình thường, bàn luận chỉ là một đoạn video vô thưởng vô phạt.
Yến Trầm nhướn mày, ánh mắt dời khỏi phần thân trên của đối phương, nơi bờ vai vẫn còn vết răng cắn rõ ràng. Cậu không khỏi dùng đầu lưỡi l**m nhẹ hàm răng, trong đầu còn lờ mờ nhớ lại cảm giác vừa cắn xuống đó khi nãy: "Em nghĩ gửi ai cũng được."
Cậu cúi đầu, tiến sát vào bờ vai của Giang Du, đưa lưỡi l**m qua vết răng đang tím bầm ấy, như đang cân nhắc liệu có nên dùng răng nanh cắn rách da thịt kia. Giọng cậu mang theo ý thương lượng: "Gửi cho Trần Phúc Áng đi, tôi thấy quan hệ giữa anh và anh ta khá thân thiết."
Giang Du không đáp lời, dường như anh hoàn toàn chẳng bận tâm đến những chuyện này, chỉ có ngón tay giữa đang chống đầu nhẹ nhàng gõ xuống từng nhịp.
Đây là một sự thăm dò.
Giang Du hiểu rõ, nếu anh tỏ ra để tâm đến đoạn video này, thì sau này nó rất có thể sẽ thường xuyên xuất hiện trong cuộc sống của anh.
Bởi vì người trước mặt, Giang Du hơi ngước mắt, gương mặt đẹp bao nhiêu thì bản tính lại xấu xa bấy nhiêu.
Yến Trầm nhếch môi cười, đầu ngón tay chạm nhẹ vào màn hình, kéo dài giọng: "Em gửi rồi đấy."
Lúc này, cậu như một đứa trẻ mẫu giáo nhập hồn, cúi đầu dùng cằm cọ vào má đối phương, giọng nói đầy ý cười: "Em gửi vào email của anh ta rồi."
Giang Du ngước mắt, nhìn cậu một cái.
Yến Trầm cong môi, trên mặt đầy vẻ vui thích.
Ánh đèn trên đầu chiếu lên hai người, làm nổi bật những đường nét ngập tràn hơi ấm.
Giang Du nhìn người bên cạnh với khuôn mặt tràn ngập nụ cười, khóe môi anh cũng khẽ cong lên: "Thú vị lắm à?"
Từ cổ họng Yến Trầm phát ra một tiếng cười khẽ: "Thú vị." Cậu lưu đoạn video lại, nằm xuống bên cạnh người kia, ánh mắt không ngừng đảo qua: "Giang tổng sau này nên ngoan ngoãn một chút, nếu không, đoạn video này xuất hiện ở đâu thì em cũng không biết được đâu."
Giang Du mỉm cười: "Vậy à?" Anh trực tiếp nói: "Em sẽ không gửi." Giọng anh chắc nịch.
Yến Trầm lười biếng đáp: "Mọi chuyện trước đây của em ai cũng biết, vốn dĩ em chẳng để tâm thể diện." Ý ngầm: Một đoạn video như thế thôi, dù người khác biết đối phương là cậu thì cũng có làm sao. Cậu bất ngờ cười khẽ, đưa tay chạm vào gương mặt người bên cạnh: "Anh thì không giống như vậy."
Giang Du nhìn cậu đầy ý cười, đưa tay nắm lấy bàn tay đang di chuyển của cậu, kéo xuống bờ vai mình, để nó chạm vào vết răng.
Một dấu răng rõ nét nằm ngay trên vai anh, vết cắn sâu hoắm vào da thịt, mang theo sự cuồng nhiệt không thể so bì, kèm theo đó là sự chiếm hữu sâu sắc.
Anh không nói một lời, chỉ nhìn người đối diện.
Yến Trầm bất chợt bật cười, cậu cúi người xuống, ánh mắt tối tăm, giọng nói mang theo áp lực: "Anh biết vậy là tốt."
Giang Du đưa tay vuốt nhẹ gương mặt người bên cạnh, nở nụ cười: "Xóa đoạn video đó đi."
Yến Trầm nửa cười nửa không: "Anh uống say rồi à?"
Giang Du khẽ cười, cúi đầu hôn lên má cậu: "Anh không phản đối việc quay video hay chụp ảnh." Thực ra, với người này, anh cũng có chút hứng thú muốn lưu lại vài kỷ niệm.
Yến Trầm nhướn mày.
Giang Du tiếp lời: "Anh chỉ không tin tưởng những dịch vụ lưu trữ đám mây." Anh cúi mắt, nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt ấy, giọng nói mang theo ý cười: "Đợi sau này anh có máy chụp phim, chúng ta từ từ quay."
Yến Trầm đảo lưỡi quanh má trong, hỏi: "Ai sẽ rửa ảnh?"
Giang Du đáp: "Chúng ta có thể cải tạo một căn phòng tối ở nhà anh, anh tự rửa, rồi tìm một nơi phơi khô là được."
Anh nói rành rẽ từng chi tiết, rõ ràng đã nghĩ đến những vấn đề này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!