Chương 47: (Vô Đề)

Ánh nắng trong căn hộ của Giang Du luôn rất đẹp.

Trên bàn ăn, người đàn ông tuấn mỹ ngồi đối diện đang cầm nĩa, trong đĩa là miếng bít tết đã được cắt sẵn, mặt ngoài có lớp cháy nâu, bên trong chảy ra chút dịch cơ màu đỏ, mang theo sắc hồng mềm mại.

Yến Trầm thử một miếng.

Người đàn ông ngồi đối diện mặc thường phục, bàn tay đặt trên thành ly nước, khẽ nhấp một ngụm, dáng vẻ ôn hòa như ngọc: "Hợp khẩu vị của em không?"

Yến Trầm không tỏ vẻ đặc biệt, gật nhẹ đầu, buông một câu: "Cũng được."

Cậu đã từng ăn qua không ít mỹ vị, đồ Giang Du làm thật sự khó có thể xem là sơn hào hải vị, chỉ ở mức không khó ăn.

Giang Du mỉm cười, ánh mắt dừng trên người Yến Trầm, dịu dàng hỏi: "Trước đây mỗi lần tối đói bụng, anh thường làm một miếng bít tết như thế này để ăn khuya."

Yến Trầm lại ăn thêm một miếng, sau khi nuốt xuống, liếc nhìn ly nước trái cây bên cạnh: "Có rượu không?"

"Không có." Ánh mắt anh rơi xuống khuôn mặt luôn tái nhợt của đối phương, không biết có phải do ảo giác hay không, anh cảm thấy sắc mặt cậu hình như càng kém hơn trước, Giang Du nói: "Rượu k*ch th*ch mạnh quá, em uống ít thôi."

Không hề khoa trương khi nói rằng đối phương coi rượu như nước uống.

Yến Trầm nghe vậy liếc mắt lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười, chậm rãi nhìn anh: "Quan tâm em sao?"

Nụ cười trên khuôn mặt ấy không thể coi là lương thiện, trái lại còn mang theo chút chế nhạo, nhưng vẫn khiến người khác bị hút chặt lấy.

Giang Du đưa tay xoa nhẹ thái dương của mình, nụ cười trên mặt mang theo chút bất đắc dĩ: "Em là bạn trai anh, anh không quan tâm em thì quan tâm ai?"

Hai chữ "bạn trai" rất hiệu quả trong việc làm Yến Trầm hài lòng. Cậu nheo mắt, ánh nhìn gần như hữu hình đặt trên người Giang Du, dưới bàn khẽ nhấc chân, men theo ống quần của anh mà ma sát: "Em là bạn trai của anh..." Cậu kéo dài giọng, từ cổ họng phát ra một tiếng cười trầm thấp: "Vậy anh có thích bạn trai của anh không?"

Bắp chân đã đặt lên đầu gối của anh, còn đang muốn tiến xa hơn.

Giang Du cũng không khép lại đầu gối, chỉ hơi động động chân phải, nhẹ nhàng đáp chữ: "Thích."

Sự thẳng thắn như vậy nằm ngoài dự liệu của Yến Trầm.

Ánh mắt cậu dừng trên gương mặt của đối phương, nhìn anh một hồi, ánh mắt mang theo chút dò xét, sau đó không để lộ điều gì mà vẫn mỉm cười: "Em cũng thích anh." Giọng điệu mang theo sự ám muội quyến rũ, nửa thật nửa giả nói: "Em đã nói rồi mà, em rất thích anh."

Trên khuôn mặt mà Giang Du cực kỳ thích ấy mang theo nụ cười, đôi mày hạ thấp, khi cười có nét tà mị và lôi cuốn, nhưng lại mang theo sự dây dưa vấn vít.

Giang Du bật cười khẽ.

Bình thường anh cũng hay cười, ôn hòa và đúng mực, cả người như một khối ngọc quý khiến người ta dễ chịu, nhưng lần này nụ cười lại có chút sắc bén, như một cây hoa nở rộ đầy kiêu hãnh, mỹ lệ và rực rỡ, gần như mang theo ý xâm chiếm.

Cười đủ rồi, Giang Du thu lại vẻ mặt, nghiêng người tới trước một chút, giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi: "Thích? Em chẳng qua là muốn lên giường với anh thôi."

Yến Trầm khựng lại trong thoáng chốc.

Dĩ nhiên, những gì Giang Du nói hoàn toàn không sai.

Nhưng cách đối phương thẳng thắn nói ra vẫn khiến cậu có chút không ngờ tới. Giống như hai người cùng chơi bóng, anh qua cậu lại, mọi thứ đều theo quy củ, nhưng lần này Giang Du lại xé toạc lớp màn ấy, để quả bóng rơi tự do xuống đất.

Trong khoảnh khắc, Yến Trầm cảm thấy một ngọn lửa vô danh từ trong lòng dâng lên.

Không rõ là vì đối phương không biết điều, hay vì nguyên nhân nào khác, cậu buông chiếc nĩa xuống, tạo ra một tiếng vang, miếng bít tết đã cắt sẵn cũng hơi rung nhẹ, cậu từng chút từng chút hạ khóe môi, nheo mắt nhìn gương mặt ôn hòa kia, nói rõ từng chữ: "Giang Du, em muốn làm anh."

Khóe miệng kéo lên một nụ cười lạnh, ánh nhìn tràn ngập áp bức: "Em luôn muốn làm chết anh."

Sự dịu dàng ban nãy như một lớp vỏ nhanh chóng sụp đổ, ánh mắt cậu mang theo cảm xúc khiến người khác kinh hãi.

Giang Du không đổi sắc, chỉ tiếp tục uống một ngụm nước, gương mặt vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt: "Chúng ta dứt khoát một chút, đánh cược đi. Người thắng được ra điều kiện, người thua phải đáp ứng."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!