Yến Trầm từ phòng vệ sinh bước ra, lại nghe thấy tiếng cửa bị đẩy mở.
Cậu bước ra, liền phát hiện người trở về là Yến Thanh Sơn.
Yến Trầm ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, đã là sáu giờ năm mươi sáng. Yến Thanh Sơn mỗi ngày tỉnh dậy đều chạy bộ nửa tiếng quanh khu vực, sau đó trở về tắm rửa và ăn sáng. Nhiều năm qua, thói quen này chưa từng thay đổi.
Cậu lười biếng liếc nhìn đối phương, với mái tóc rối bời, cậu bước về phía phòng ngủ. Nhưng sau lưng lại vang lên một giọng nói: "Đã dậy thì cùng ăn sáng đi."
Yến Thanh Sơn sống trong một căn biệt thự được phân phối, có bác sĩ và vệ sĩ túc trực, xe cộ ra vào đều được kiểm tra nghiêm ngặt. Yến Trầm bình thường không mấy khi ở nhà, thỉnh thoảng về cũng là lúc nửa đêm, khi ấy Yến Thanh Sơn đã ngủ. Ban ngày, khi ông ra ngoài thì Yến Trầm vẫn còn đang ngủ. Dù hai người chung sống dưới một mái nhà, nhưng hiếm khi gặp mặt.
Yến Trầm hờ hững nâng mi mắt, nhìn Yến Thanh Sơn sau khi thay xong quần áo ngồi xuống bàn ăn. Người giúp việc mang bữa sáng lên, món ăn phối hợp hài hòa, cân đối thịt và rau. Vì bác sĩ gần đây phát hiện huyết áp của Yến Thanh Sơn có dấu hiệu hơi cao, trên bàn còn bổ sung thêm món cần tây.
Yến Trầm múc một muỗng cháo ngũ cốc, miễn cưỡng nếm thử một miếng rồi mất hứng, tay phải cậu đặt trên thành ghế, trông có vẻ không muốn ăn thêm.
Yến Thanh Sơn vốn không phải người quá chú trọng chuyện ăn uống, hoặc có thể nói, hiện tại ông đối với nhiều thứ đều đã hờ hững. Phong cách sống của ông đạt đến mức giản đơn nhất. Sau khi uống một ngụm cháo, ông lên tiếng: "Bảo cô ấy làm lại món khác cho con nhé?"
Yến Trầm đáp: "Không cần."
Đảo lộn ngày đêm mang đến một hậu quả là dạ dày khó chịu. Cậu vừa rồi lại nôn một trận, giờ đây chẳng muốn ăn gì nữa.
Cổ họng cậu khô khốc, sâu bên trong còn hơi ngứa. Cậu cố gắng nuốt xuống nhưng không chịu được, dứt khoát đứng dậy lấy ra một chai rượu, mở nút chai rồi rót vào ly. Cậu xúc một thìa đầy đá bỏ vào ly, sau đó nâng lên uống một hơi lớn.
Ánh mắt của Yến Thanh Sơn dừng lại trên chiếc ly gần tràn ngập đá, sau đó chuyển sang con trai mình: "Gần đây con quá trớn rồi." Ông nói, "Đừng lấy sức khỏe của mình ra làm trò đùa."
Giọng ông vẫn bình thản, như thường ngày không biểu lộ cảm xúc, chỉ là ngữ điệu cuối câu có chút trầm nặng, không rõ ông đang nói đến việc uống rượu hay chuyện khác.
Yến Trầm gõ nhẹ ngón tay vào thành ly, khuôn mặt vẫn giữ vẻ không mấy quan tâm: "Con biết rõ mình đang làm gì."
Ánh mắt Yến Thanh Sơn thâm trầm nhìn cậu: "Chuyện trên đường núi là thế nào?" Ông hỏi thẳng.
Vẻ mặt ông không hề nghiêm khắc, vẫn giữ nét trầm ổn thường lệ, nhưng vô hình trung lại toát ra một áp lực.
Yến Trầm dùng thìa khuấy nhẹ cháo, chống đầu nói: "Chỉ là những gì ba đã biết thôi."
Dù là Giang Du hay bất kỳ ai khác, sẽ có người trình bày đầy đủ mọi thứ, cậu không nghĩ còn điều gì cần phải nói.
Ánh mắt Yến Thanh Sơn càng thêm sâu thẳm, đôi đũa đặt trên bát không, ông hỏi thẳng: "Tại sao lại đánh lái?"
Yến Trầm thầm nghĩ, câu hỏi này hay đấy.
Thú thật, cậu có thể liệt kê ra một loạt lý do, chẳng hạn biết rõ mình không sao, muốn dọa Giang Du một phen, tìm chút k*ch th*ch, hoặc thử xem liệu bản thân có bị đâm chết không. Nhưng tất cả những lý do này đều quá nông cạn, như một cây búa gõ lên mép trống, tuy cũng phát ra âm thanh nhưng lại rõ ràng không phải điểm trọng tâm.
Yến Trầm dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ răng dưới, uống thêm một ngụm rượu.
Dòng rượu mát lạnh trượt xuống cổ họng, vị ngọt nhẹ hòa cùng cảm giác cay nồng khiến khoang miệng thoáng tê dại. Cậu nheo mắt, cười nhạt rồi dứt khoát trả lời: "Không biết."
Khóe môi cậu cong lên một nụ cười nhạt, đưa tay chỉ vào trán mình, giọng điệu hờ hững: "Có lẽ là phát bệnh."
Không khí bỗng chốc trầm mặc, cả căn phòng như bị bóp nghẹt.
Yến Thanh Sơn nhắm mắt, nói ngắn gọn: "Đừng nói bậy."
Yến Trầm nhún vai, hoàn toàn không để tâm.
Trong tivi, bản tin buổi sáng đã kết thúc, không biết kênh nào đang chiếu phim truyền hình. Một vị vương gia si mê nhân vật chính đến phát cuồng, hai người quấn quýt không rời. Nhưng cuối cùng nhân vật chính lại muốn rời đi, vương gia khẩn thiết cầu xin người ở lại.
Ngón tay Yến Trầm gõ từng nhịp lên bàn, cậu lười biếng nói: "Biên kịch này có vấn đề về đầu óc."
Cậu lơ đễnh nói tiếp trong ánh mắt của Yến Thanh Sơn: "Nhân vật chính rõ ràng thích anh ta, vậy mà còn phải hạ mình cầu xin."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!