Chương 43: (Vô Đề)

Tuyết lớn như lông ngỗng rơi xuống trán Giang Du, anh khẽ cười một tiếng, đưa tay lau đi, đầu ngón tay mang theo chút lạnh buốt.

Đêm trên núi vừa lạnh vừa yên tĩnh, tiếng củi cháy lách tách vang lên từ đống lửa trại, thỉnh thoảng lóe lên vài tia lửa, chưa kịp rơi xuống đất đã vụt tắt.

Giang Du nói: "Wild

-play thì thôi đi."

Anh chống đầu dậy, ánh mắt từ xa tới gần. Ở đằng xa là những ngọn núi đen kịt, chỉ có thể lờ mờ thấy được đường nét. Chiếc xe việt dã đậu không xa, trên nóc xe đã phủ một lớp tuyết trắng mỏng. Gần hơn là đống lửa trại, sắc lửa ấm áp và rực rỡ.

Anh dứt khoát đặt tay lên ngực, giọng nói rất ôn hòa: "Thời tiết này chúng ta sẽ chết cóng mất."

Nằm giữa trời đất, cái lạnh bao trùm khắp nơi. Tuyết lớn rơi, da thịt phơi trần ngoài không khí không bao lâu đã tê dại vì rét buốt.

Yến Trầm lại lăn tới gần thêm một chút, gần như chạm sát vào Giang Du, hai người nằm như thể trên cùng một chiếc giường.

Tay của Yến Trầm chạm vào tai Giang Du. Cậu dùng đầu ngón tay nghịch ngợm và xoa nhẹ d** tai anh, sau đó từ từ lần ngón tay ra phía sau tai: "Chỗ này có đau không?"

Giang Du đáp: "Đau."

Cậu lại nhích tay lên trên, lướt dọc đến đỉnh tai, rồi ấn nhẹ: "Còn chỗ này thì sao, có đau không?"

Ngón tay cậu rất lạnh, không biết do thời tiết hay nguyên nhân khác, giống như một khối băng áp lên da. Ban đầu k*ch th*ch, sau lại thấy dễ chịu. Giang Du mỉm cười trong lòng, giọng nói bình tĩnh: "Có chút đau."

Yến Trầm chống đầu, tựa như bỗng nhiên trở nên cực kỳ hiếu kỳ với những điều này, mang một thái độ nhất định phải tìm hiểu rõ ràng đến cùng: "Có phải đau từ tai lan đến cả đầu không?"

Một bông tuyết rơi xuống lông mi Giang Du, làm mờ đi tầm nhìn. Anh chớp mắt mấy lần, rồi lại đáp: "Ừ."

Giang Du đưa tay day nhẹ trán, giọng nói ôn hòa: "Quan hệ giữa cha mẹ anh luôn không tốt, nói là 'bằng mặt không bằng lòng' cũng không đúng. Sau này sinh anh ra..." Anh hơi dừng lại, như cân nhắc từ ngữ: "Quan hệ không những không cải thiện mà còn tệ hơn. Sau đó họ ly hôn, cha anh tái hôn, chẳng bao lâu đã có Giang Thiên. Anh thì sống ở căn nhà cũ."

Anh nói rất điềm tĩnh, Yến Trầm cũng im lặng lắng nghe.

Câu chuyện này quá bình thường, khiến người ta nghe mà không chút động lòng, tựa như một dòng chữ khô khan, nhìn qua liền thấy nhạt nhẽo.

Yến Trầm ngồi dậy, chống đầu, đưa chai rượu trắng tới: "Uống thêm chút nữa đi."

Giang Du nhấp một ngụm, anh uống rất lịch sự, Yến Trầm có thể nhìn thấy yết hầu của đối phương khẽ động, là động tác nuốt trọn rượu xuống.

Trong mắt cậu thoáng hiện ý cười, ngọn lửa đỏ rực trong đáy mắt nhảy múa, đan xen giữa mong đợi và mê luyến, khiến biểu cảm trên gương mặt cậu toát lên một nét cuồng loạn.

Yến Trầm cúi đầu, mượn động tác đó để che giấu biểu cảm của mình. Cậu hít sâu một hơi, bàn tay cầm chai rượu siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch.

Luồng khí lạnh luồn vào phổi rồi lại bị đẩy ra ngoài. Yến Trầm nhìn về phía Giang Du, giọng điệu có vẻ như đang cười: "Mẹ em chết lúc tôi khoảng năm tuổi, ngay trên ban công nhà em."

Thấy ánh mắt Giang Du nhìn qua, Yến Trầm mới nhận ra giọng mình mang quá nhiều ý cười.

Cậu khẽ nhíu mày suy nghĩ một giây, nhận ra mình biểu hiện quá vui vẻ. Dù sao, một người bình thường khi nói về nguyên nhân cái chết của mẹ mình cũng sẽ không cười như vậy.

Yến Trầm nhắm mắt lại, cố gắng ép mình hạ khóe môi xuống, rồi dùng giọng điệu trầm thấp hơn nói: "Nghe nói ông ngoại em cũng tự sát."

Cậu đưa tay chạm vào trán mình, nở một nụ cười đắc ý: "Em thường xuyên nhìn thấy bà ấy."

Cậu giơ tay chỉ về phía đỉnh núi đối diện, gương mặt lộ ra một nụ cười lớn: "Nhìn đi, bà ấy đang đứng ở đó nhìn em kìa."

Giữa núi rừng tĩnh lặng, tuyết rơi đầy trời, một lớp tuyết mỏng đã phủ kín mặt đất. Mọi thứ trước mắt chỉ còn một màu trắng xóa, trong thế giới này chỉ còn lại hai người bọn họ.

Trong ánh sáng mờ ảo, Giang Du thoáng cảm nhận được ánh mắt của Yến Trầm khẽ lay động.

Yến Trầm bật cười một tiếng, ngửa đầu tu một ngụm rượu lớn, sau đó vòng tay qua cổ Giang Du, áp môi mình lên môi đối phương, đưa toàn bộ ngụm rượu vào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!