Chương 42: (Vô Đề)

Trên cánh hoa hồng dính một chút sắc trắng mơ hồ như màu hạnh nhân, những cánh hoa vốn xếp chồng lên nhau giờ đây bị thấm ướt, dấu vết siết chặt đậm màu hòa lẫn với ánh nước trong suốt, những sợi mảnh mờ ám kéo dài đứt đoạn, trong nh** h** còn đọng lại một giọt nước tròn trịa.

Không gian trong căn phòng đặc quánh, mùi hương ngọt ngào hơi tanh của hoa thạch nam luẩn quẩn nơi chóp mũi.

Cánh hoa hồng bị dập trở nên tả tơi đáng thương, những cánh hoa ở lớp ngoài cùng rơi rụng lộn xộn. Giang Du cầm cành hoa xoay nhẹ một vòng: "Tay nghề tưới hoa của Yến thiếu cũng không tệ."

Yến Trầm nằm trên giường, tay cầm một điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ. Cậu lười biếng rít một hơi, xúc cảm từ những cánh hoa khi nãy vẫn còn mơ hồ đọng lại. Cậu liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, kẻ trông cũng mãn nguyện không kém, rồi nhả một hơi khói thẳng vào mặt anh: "Em còn có thể tưới anh đầy hơn nữa."

Giang Du đưa tay chạm lên gương mặt đẹp của cậu. Làn da mịn màng làm anh cảm thấy khó mà rời tay, lòng bàn tay anh v**t v* trên gò má: "Anh hít không ít khói thuốc thụ động nhỉ."

Những người xung quanh Giang Du hút thuốc không hề ít, ngay cả mấy vị lãnh đạo cấp cao của Giang Thịnh cũng chẳng ai không hút, nhưng họ không dám hút trước mặt anh.

Nghe vậy, Yến Trầm rít một hơi sâu hơn, hơi thở thuốc lá luồn qua phổi một vòng, rồi khiêu khích phả thêm một hơi khói nữa về phía anh.

Giang Du bật cười, lập tức đưa tay bịt lấy môi cậu, chỉ chừa lại phần mũi. Một hơi khói thuốc phả ra từ khoang mũi của cậu.

Cảm giác mềm mại, mát lạnh dưới lòng bàn tay khiến ánh mắt Giang Du cụp xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt cậu. Ánh mắt sắc lạnh và đầy áp lực, như thể không phải một người dễ chọc vào.

Anh chậm rãi buông tay, giọng trầm ổn vang lên: "Anh không thích mùi thuốc lá, đừng phả vào anh."

Yến Trầm lấy đầu lưỡi đẩy nhẹ bên má, cất giọng hờ hững: "Anh đúng là lắm thói xấu."

Vừa dứt lời, cậu nghiêng mặt đi, để hơi khói trắng chậm rãi len ra từ khóe môi.

Ánh mắt cậu bắt đầu không ngừng dán chặt vào Giang Du. Người kia vẫn duy trì vẻ thong thả, ánh mắt của cậu trượt dọc xuống cổ anh. Khi nãy, cậu đã bóp nát cánh hoa, bôi nước hoa lên cổ anh. Màu sắc đó... chậc, thật đẹp.

Cậu nhận ra bản thân không thể rời mắt khỏi người đàn ông trước mặt. Ngay cả việc trêu đùa nông cạn, kiểu như gãi ngứa cách lớp giày, cũng khiến cậu thấy ngon miệng, dù là một món ăn nhạt nhẽo, vẫn khiến cậu mê mẩn.

Kiểu "món khai vị" này không làm cậu chán nản, ngược lại càng khiến cậu muốn nhiều hơn.

Giang Du nhận ra ánh mắt đăm đăm của cậu chỉ bật cười. Những cái nhìn "như muốn ăn tươi nuốt sống" và lời nói khiếm nhã không khiến lòng anh xao động. Anh đứng dậy rửa tay, vừa hỏi: "Lát nữa có kế hoạch gì không?"

Bây giờ là tám giờ tối, còn khá sớm để đi ngủ.

Có lẽ nên đi xem một bộ phim? Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu anh, nhưng lại nhanh chóng bị gạt đi. Nói thật, khá nhàm chán.

Yến Trầm hút hết điếu thuốc, tiện tay ném vào gạt tàn: "Đi cắm trại trên núi thì sao?"

Cắm trại thì bình thường thôi, nhưng bây giờ đã hơn tám giờ tối. Lái xe tìm địa điểm, dựng lều, nhóm lửa, một loạt việc xong xuôi cũng đã quá nửa đêm. Đừng nói đến việc trời tối bất tiện, nhiệt độ bên ngoài lúc này cũng đã xuống dưới 0, đi chẳng khác nào chịu khổ.

Giang Du nhướng mày, đáp gọn: "Được."

Yến Trầm hài lòng liếc nhìn anh: "Em thích tính cách này của anh."

Hai người rời khỏi phòng. Giang Du chuẩn bị đồ đạc, Yến Trầm lo tìm địa điểm. Đến 9 giờ 15 phút, một chiếc SUV màu đen rời khỏi cổng lớn nhà họ Giang.

Từ nhà họ Giang đến vùng núi ngoại ô mất khoảng hai tiếng lái xe. Dọc đường, ánh đèn vàng của phố phường nối liền thành một vệt dài, thỉnh thoảng có vài chiếc xe chạy vượt qua.

Giang Du lái xe, Yến Trầm ngồi ghế phụ.

Cậu chống đầu nhìn nghiêng gương mặt anh. Ánh sáng trong xe không rõ ràng, chỉ mơ hồ thấy được sống mũi cao. Còn vẻ mặt? Không cần nghĩ cũng biết là điềm nhiên, thản nhiên.

Xe mở điều hòa đủ ấm, nhưng Yến Trầm lại hạ cửa kính xuống, khuỷu tay tì lên thành cửa. Gió lạnh thổi qua cổ áo khiến cậu bất giác co rụt cổ lại, bực bội kéo kính lên.

Ra khỏi thành phố, xe cộ trên đường thưa thớt dần. Xuống khỏi cầu vượt, những tòa nhà lớn biến mất, thay vào đó là những ngôi làng nhỏ.

Yến Trầm nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên lên tiếng: "Cái ngôi nhà thấp thấp kia là gì thế?" Nó được xây rất thấp, chỉ cao khoảng 1m5, mái lợp ngói, trước cửa có một chiếc đèn huỳnh quang chiếu sáng mờ mờ. Qua ánh đèn, cậu còn thấy lấp ló một chấm đỏ.

Giang Du giảm tốc độ, nhìn qua nói: "Anh cũng không rõ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!