Đêm khuya tĩnh lặng, trong phòng ngủ, ánh sáng từ đèn hình mặt trăng tỏa ra, ánh sáng ấm áp và yên bình rọi lên gương mặt của Yến Trầm, làm mờ đi vài phần vẻ u ám giữa đôi mày cậu. Khóe môi hơi nhếch lên, biểu cảm dường như cười mà không cười.
Yến Trầm chống đầu, nhìn gương mặt ôn hòa kia: "Sao, có nghe thấy không?"
Giang Du đưa tay chạm vào tai trái, cơn đau bên trong ống tai vẫn truyền tới, từng đợt, như có ai đó dùng tăm bông đâm vào tai trong, nửa bên đầu đều nhức nhối.
Anh chỉ chạm một chút rồi thu tay lại, bình tĩnh nói: "Tai kia vẫn nghe rõ."
Yến Trầm đưa tay sờ vào d** tai trước mặt, d** tai trắng mịn, mang theo cảm giác lạnh, chạm vào vô cùng thoải mái. Cậu dùng đầu ngón tay v**t v*, cảm nhận miếng thịt nhỏ mềm mại lướt qua đầu ngón: "Tổng Giám đốc Giang thử nói xem vừa nãy tôi nói gì?"
Cái bẫy ngôn từ nằm ngay đây, cậu hỏi: "Tôi vừa nói gì?". Dù Giang Du trả lời "Em muốn đụ tôi" hay giữ im lặng thì cậu cũng có thể lợi dụng sơ hở mà chen vào.
d** tai của Giang Du bị cậu vuốt đến nóng lên, hơi nóng lan từ d** tai ra xung quanh. Anh nhắm mắt, bình tĩnh nói: "Tôi muốn ch*ch em."
Lần này, đến lượt Yến Trầm "......"
Cậu rút tay về, ánh mắt không mấy thiện cảm lướt qua người bên cạnh, không biết nghĩ tới điều gì, trong mắt lóe lên tia sáng như ẩn như hiện: "Anh giỏi ăn nói lắm."
Ngữ khí mang theo lời cảnh cáo rõ ràng, sự ngạo mạn ngang ngược tràn đầy.
Giang Du khẽ nhếch môi, nhắm mắt lại, yên lặng chịu đựng cơn đau dữ dội đang trào tới.
Bên cạnh, giọng nói vẫn tiếp tục. Yến Trầm nhếch môi nhìn gương mặt đó, chậm rãi nói: "Để tôi đoán xem, giờ anh đang chịu đau đúng không?"
Thấy người kia đột ngột mở mắt, nụ cười trên mặt Yến Trầm càng sâu thêm. Cậu kéo dài giọng, như thể đang thưởng thức một vở kịch thú vị: "Có phải rất đau không? Đau đến mức đầu muốn nổ tung mà vẫn cố tỏ ra bình thường trước mặt tôi."
Ánh mắt của Giang Du bình lặng nhìn cậu, trầm lặng như màn đêm ngoài cửa sổ. Nụ cười trên mặt Yến Trầm càng rộng hơn, nhưng khi cậu nghĩ rằng đối phương sẽ không nhịn được mà đáp trả, Giang Du lại nhắm mắt lần nữa.
Anh khẽ khép mắt, hàng mi rũ xuống để lại bóng mờ nhạt trên mí mắt. Giọng anh nhẹ nhàng như tuyết rơi: "Đau, rất đau."
Không hiểu sao, nụ cười mỉa mai trên môi Yến Trầm chậm rãi biến mất, tựa như cậu nghĩ tới điều gì không mấy tốt đẹp, ánh mắt hiện lên một tia phức tạp gần như kỳ lạ.
Bầu không khí trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng hít thở của hai người, âm thanh nhịp nhàng ấy tĩnh lặng đến mức như thể cả thế giới chỉ còn lại họ.
Tiếng ù trong tai dần tan biến, giờ đây chỉ còn lại tiếng o o nhè nhẹ, như tiếng phát ra từ một đường thẳng trong đồ thị điện tâm đồ khi đã hết sóng. Lông mày Giang Du dần giãn ra, cơn đau cuối cùng cũng sắp rời đi.
Anh thở ra một hơi, quay đầu nhìn Yến Trầm. Đối phương vẫn chống đầu nhìn anh, cảm nhận được ánh mắt của anh, cậu khẽ nhướn mày.
Giang Du nhìn cậu, cậu cũng nhìn lại Giang Du. Ánh mắt hai người giao nhau, không ai mở lời.
Vài giây sau, Giang Du nhếch môi, giọng điệu dịu dàng mà nhỏ nhẹ: "Phiền Yến thiếu giữ bí mật chuyện này giúp tôi. Tôi không muốn người khác biết tai trái của mình có vấn đề."
Yến Trầm bật cười khẽ từ trong cổ họng.
Cậu day day đầu ngón tay, không nói đồng ý hay từ chối, chỉ hỏi: "Người khác không ai biết?"
Giang Du gật đầu: "Yến thiếu là người duy nhất biết chuyện này."
Yến Trầm kéo dài âm cuối, đầu ngón tay gõ nhẹ lên gối từng nhịp, cậu hứng thú nói: "Vậy đây là một bí mật à."
Giang Du nhắm mắt, môi hơi nhếch: "Ừ, là bí mật."
Đêm đen như mực, trên bầu trời chỉ còn một vầng trăng nhạt, ánh sáng bạc yếu ớt bị các tòa nhà cao tầng che khuất. Phía xa xa, chỉ lờ mờ thấy được đường viền của các tòa nhà chọc trời.
Trong sự tĩnh lặng ấy, Giang Du nghe thấy giọng nói của Yến Trầm: "Nếu đã vậy, tôi cũng kể cho anh một bí mật."
Giọng cậu trầm ấm, mang theo ý cười, như tiếng đàn cello vang lên trong đêm. Cậu nói với vẻ rất vui vẻ: "Tôi cũng thường xuyên đau."
Cách nói của cậu tùy tiện, như thể kể một câu chuyện cười không mấy cao minh, tự làm chính mình bật cười.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!